21 thg 7, 2012

Gx. ThiênÂn - MỘT CHUYẾN ĐI (P.2)

Kính viếng Đức Mẹ Bãi Dâu
Chót vót non cao Mẹ đứng nhìn
Đoàn con cung kính cúi nguyện xin
Thánh Mẫu thương ban tràn ân phúc
Ba đào dậy sóng vững niềm tin...

Gx. ThiênÂn - MỘT CHUYẾN ĐI (P.1)

Vào ngày 18.07 - 19.07.2012 vừa qua, Gia Đình PTTT và nhóm thiện nguyện cộng đoàn Gx. Thiên Ân, Hạt TSN Saigon : Hành hương kính viếng Đức Mẹ TàPao, Đức Mẹ Bãi Dâu, và chia sẻ bác ái tại Cô nhi viện Thiên Bình, Giáo phận Xuân Lộc.

Xin Click vào Nhãn : Gx ThiênÂn bên dưới.


9 thg 7, 2012

FOOTPRINTS IN THE SAND

One night I dreamed I was walking
Along the beach with the Lord.
Many scenes from my life flashed across the sky.
In each scene I noticed footprints in the sand.
Sometimes there were two sets of footprints.
Other times there were one set of footprints.
This bothered me because I noticed that
During the low periods of my life when I was
Suffering from anguish, sorrow, or defeat,
I could see only one set of footprints,
So I said to the Lord, "You promised me,
Lord, that if I followed You,
You would walk with me always.
But I noticed that during the most trying periods
Of my life there have only been
One set of prints in the sand.
Why, When I have needed You most,
You have not been there for me?"
The Lord replied,
"The times when you have seen only one set of footprints
Is when I carried you."
 By Mary Stevenson
(Born 11/08/1922 Died 1/06/1999)


Một đêm kia tôi mơ thấy tôi đang đi dạo
bước dọc theo bờ biển cùng với Chúa
và trên trời phản chiếu những hình ảnh cuộc đời tôi
Mỗi hình ảnh tôi đều chú ý tới những dấu chân trên cát
Ðôi lúc in rõ hai cặp dấu chân
có những lúc chỉ có một cặp mà thôi
Ðiều này làm tôi khó chịu vì tôi thấy
trong những lúc cuộc đời tôi xuống dốc
bởi những khổ đau thất vọng và lo lắng
Tôi nhìn thấy chỉ có một cặp dấu chân
Bởi vậy tôi nói với Chúa "Lạy Chúa, Ngài đã hứa với con
rằng nếu con đi theo Ngài
thì Ngài sẽ đi bên con luôn mãi
Nhưng con cảm thấy trong những lúc khó khăn nhất
của cuộc đời con, thì chỉ có
một cặp dấu chân in trên cát mà thôi.
Tại sao trong những lúc con cần Chúa nhất
Ngài lại không ở đây với con?"
Chúa trả lời,
"Những lúc con nhìn thấy chỉ có một cặp dấu chân
đó chính là những lúc Ta đang mang con trên vai."

( Phỏng dịch )

6 thg 7, 2012

NGOẠI TRỪ QUÊ QUÁN MÌNH

" Ngôn sứ không được quê hương mình chấp nhận ”.

BỤT NHÀ KHÔNG THIÊNG

"Nào ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a sao ?” (Mc 6,3).




Trong truyện cổ Trung hoa có kể rằng: Dương Phủ
lúc nhỏ nhà nghèo, nhưng hết sức cấy cầy để phụng dưỡng cha mẹ. Một hôm ông nghe bên đất Thục có ông Võ Tề đại sư rất nổi tiếng, ông liền xin song thân đến tầm sư học đạo. Đi được nửa đường, ông gặp một vị lão tăng bảo ông rằng:
- Được gặp Võ Tề đại sư chẳng bằng gặp Phật
Dương phủ hỏi: Phật ở đâu?
Lão tăng bảo rằng: ngươi cứ quay trở về, gặp người nào quấn vải trên người, đi dép ngược là chính Đức Phật đó.
Dương phủ nghe lời quay về, đi đường chẳng gặp ai cả. Về tới nhà, đêm khuya, trời tối, ông gọi cửa. Mẹ ông nghe tiếng con mừng quá, chạy vội ra, quấn vội chiếc mền vào người, đi đôi dép ngược ra mở cửa cho ông. Bấy giờ ông nhìn kỹ, giống như hình dáng Đức Phật mà lão tăng đã mô tả.

Từ đó, ông mới hiểu ra rằng: Phật chẳng ở đâu xa mà là chính cha mẹ ở trong nhà. Đúng như cha ông ta vẫn nói: "Tu đâu cho bằng tu nhà - Thờ cha kính mẹ mới là đạo con". Thế nhưng, thói đời thì vẫn thường là: "Bụt nhà không thiêng" hay "Gần Chùa gọi Bụt bằng anh".

 Người ta xem thường những con người đang chung sống với mình. Ít ai nhận ra điều hay, cái đẹp mà những người thân nhất đang cống hiến cho chúng ta. Có khi còn dửng dưng, xem thường và cư xử thiếu kính trọng với những con người đang sống vì chúng ta.

 Có nhiều người ở ngoài đời thì nhẹ nhàng, tao nhã, lịch sự, về nhà lại gắt gỏng, chửi chồng đánh con hay đánh vợ chửi con. Có nhiều người thì dễ dàng mở miệng khen ngợi hàng xóm láng giếng, kể cả người dưng nước lã, thế mà, người trong gia đình lại suốt ngày cau có, phàn nàn. Có nhiều người luôn nghĩ cách làm vui lòng hàng xóm nhưng lại tàn bạo thô thiển với gia đình dòng tộc. Có nhiều người luôn tỏ ra đáng yêu trước người dưng nước lã, nhưng lại đáng ghét với người thân họ hàng. Họ chính là những người dại khờ mà cha ông ta bảo rằng: "khôn nhà dại chợ", hay "làm phúc nơi nao để cầu cao rách nát".

Đó cũng là thái độ của những người đồng hương với Chúa Giêsu. Họ đã vấp phạm với Chúa. Vì họ quá biết về gốc gác, gia cảnh của Chúa. Con bác thợ mộc và bà Maria đang chung sống giữa họ. Đầu óc thủ cựu, lại nặng thành kiến nên không thể nhận ra thiên tính nơi con người của Chúa Giêsu. Dù rằng họ thán phục về tài ăn nói lưu loát của Chúa. Dù rằng họ thán phục vì sự hiểu biết Kinh Thánh của Chúa. Dù rằng họ đã chứng kiến biết bao phép lạ mà Chúa đã làm để cứu chữa các bệnh nhân khỏi đau khổ bệnh tật và khỏi cái chết đã định.

Nhưng vì sự kiêu ngạo, cố chấp, dân Do Thái đã không chấp nhận một vì Thiên Chúa quá giản dị như Giêsu con của bác thợ mộc thành Nagiarét. Đối với một dân tộc đã từng tự hào có Thiên Chúa ở cùng. Có cánh tay quyền năng của Chúa đã giúp họ đánh bại quân thù. Tâm trí họ chỉ trông đợi một Đấng Messia oai hùng, Đấng sẽ đến trị vì muôn nước và sẽ giúp họ làm bá chủ hoàn cầu. Chính vì lẽ đó, người đồng hương đã không nhận ra Chúa là Đấng Messia và còn có những lời nói, cử chỉ bất kính. Với thái độ cực đoan đó, Chúa Giêsu đã vạch trần tâm ý của họ với một lời thật xót xa "Không một tiên tri nào được kính trọng tại quê hương mình".

Đó là cách cư xử bất công của con người ngày hôm qua cũng như hôm nay. Họ đánh giá nhau theo định kiến có sẵn trong đầu. Đôi khi còn bị ác cảm, yên trí về địa vị, gia tộc và quá khứ của một người, khiến chúng ta đánh giá sai lệch và nông cạn về nhau. Thực tế là vậy, khi chúng ta đã không có cái nhìn khách quan sẽ dẫn đến những nhận định bất công và thiếu trung thực. "Yêu ai thì nói quá ưa - Ghét ai nói thiếu nói thừa như không".

 Người tốt hay xấu tùy thuộc vào cái nhìn của chúng ta. Có người ở đây được coi là xấu, ở nơi khác lại được đánh giá là tốt. Có người ở nhà được coi là vô tích sự nhưng ở ngoài lại hoạt bát nhanh nhẹn. Có người ở đây được tán thưởng, ngợi khen, về nhà bị khinh bỉ, xem thường.

Phải chăng Lời Chúa hôm nay là lời nhắc nhở về thái độ vô ơn và bất cập của chúng ta?
 Tại sao chúng ta không khuyến khích nhau vươn lên thay vì kèn cựa và nói hành nói xấu lẫn nhau? Tại sao chúng ta không có cái nhìn cái tốt về nhau để sống vui tươi lạc quan, thay cho cái nhìn thiển cận và thiếu yêu thương chỉ dẫn đến đau buồn và thất vọng?

 Xin Chúa giúp chúng ta đủ khôn ngoan nhận ra giá trị lớn lao của nhau, để có thái độ tôn trọng và tri ân. Xin Chúa ban cho chúng ta một tâm hồn rộng mở và giầu lòng quảng đại để chúng ta đón nhận nhau trong yêu thương, và nhất là biết đối xử tốt với nhau khi còn đang sống bên nhau, đừng để thời gian trôi qua trong sự tiếc nuối xót xa... vì mình đã không một lần đối xử tốt với những người thân yêu mà nay đã không còn. Amen.

Lm Jos. Tạ Duy Tuyền.

2 thg 7, 2012

THẤY MỚI TIN

Mừng Kính Thánh TÔMA Tông Đồ (03.07)
“Ðặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Ðưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Ðừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” Ông Tôma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Ðức Giêsu bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin !”

Thánh Tôma – Người thông minh. Ðược gọi là “Tôma Hồ Nghi”.
Ngài bị đâm chết bằng thương tại Corehandal, East Indies vào năm 52 A.D.