6 thg 10, 2016

Hãy xin thì sẽ được (6.10.2016 – Thứ năm Tuần 27 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 11, 5-13
Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Ai trong anh em có một người bạn, và nửa đêm đến nhà người bạn ấy mà nói: “Bạn ơi, cho tôi vay ba cái bánh, vì tôi có anh bạn lỡ đường ghé lại nhà, và tôi không có gì dọn cho anh ta ăn cả”; mà người kia từ trong nhà lại đáp: “Xin anh đừng quấy rầy tôi: cửa đã đóng rồi, các cháu lại ngủ cùng giường với tôi, tôi không thể dậy lấy bánh cho anh được”. Thầy nói cho anh em biết: dẫu người kia không dậy để cho người này vì tình bạn, thì cũng sẽ dậy để cho người này tất cả những gì anh cần, vì thể diện.”
“Thế nên Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho. Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, lại lấy rắn thay vì cá mà cho nó? Hoặc nó xin trứng, mà lại cho nó con bọ cạp? Vậy nếu anh em là những kẻ xấu, mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha trên trời, Người sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người.”
Suy niệm:
Một thách đố lớn đối với đức tin của người Kitô hữu 
đó là sự thinh lặng của Thiên Chúa. 
Gặp cơn cùng khốn, con người cầu cứu Ngài 
nhưng không nghe thấy tiếng đáp lại. 
Người lành bị trù dập, kẻ vô tội bị hàm oan, 
nỗi đau khổ thể xác tinh thần vây bọc lấy đời người. 
Con người quằn quại, rên xiết, gào thét, nổi loạn. 
“Chúng tôi tố cáo Thiên Chúa vì Ngài vắng mặt.”Ngài không được quyền vắng mặt và thinh lặng. 
Nếu Ngài là Thiên Chúa quyền năng, 
Ngài phải tiêu diệt sự dữ và kẻ dữ.
Nếu Ngài là Cha yêu thương, 
Ngài không thể quay lưng trước nỗi khổ của con người. 
Có nhiều người đã lý luận như thế và kết luận: 
“Vì có đau khổ, nên không có Thiên Chúa.”
Có lúc người ta tưởng đau khổ là một vấn đề 
có thể đem ra mổ xẻ, giải quyết. 
Nhưng rồi người ta thấy đó là một mầu nhiệm
Chỉ ai tin mới đến gần được mầu nhiệm ấy, 
và đón nhận nó trong bình an.
 Ðức Giêsu đã không trình bày con đường diệt đau khổ, 
nhưng Ngài mang lấy đau khổ vào thân. 
Trên thập giá, Ngài nghe được sự thinh lặng của Thiên Chúa, 
và thấy được sự vắng mặt của Người. 
“Lạy Thiên Chúa của tôi, tại sao Ngài bỏ tôi?” 
Như ta, Ngài cũng bước đi trong bóng tối của lòng tin, 
dù bị thử thách, vẫn một niềm tín thác: 
“Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha.”Thiên Chúa vẫn là Ðấng toàn năng và yêu thương, 
nhưng Ngài hành động không giống điều ta nghĩ. 
Ngài không đưa Ðức Giêsu xuống khỏi thập giá 
nhưng đưa Con của Ngài ra khỏi nấm mồ, 
điều đó khó hơn nhiều.
Hôm nay Ðức Giêsu mời chúng ta cứ xin, cứ tìm, cứ gõ 
và tin chắc sẽ được, sẽ thấy, sẽ mở cho. 
Chúng ta tin Thiên Chúa là Cha nhân hậu, 
Ngài chỉ ban cho ta những điều tốt lành, 
những điều có lợi thực sự cho ta, 
những điều làm ta trưởng thành và triển nở, 
những điều đưa ta gặp hạnh phúc đích thực, 
thứ hạnh phúc không chỉ hạn hẹp ở đời này. 
Chúng ta tin Thiên Chúa là Cha nhân hậu, 
nhưng Ngài không nuông chiều con cái, 
Ngài dám cắt tỉa để chúng ta sai trái hơn.
Bạn hãy cứ cầu xin 
nhưng hãy để cho Ngài định liệu, 
vì Ngài biết rõ điều gì là tốt hơn cho bạn 
trong hoàn cảnh này, ở đây, bây giờ. 
Cần cầu nguyện nhiều, bạn mới biết điều bạn phải xin, 
vì những điều chúng ta xin còn mang nhiều cặn bẩn. 
Lắm khi chúng ta xin rắn mà không hay. 
Cũng có khi ta tưởng Chúa cho chúng ta bọ cạp. 
Cần có đức tin mới nhận ra rằng 
Chúa đã nhận lời mình rồi, 
nhưng theo một kiểu khác với kiểu ta muốn. 
Cần đợi đến một lúc nào đó bạn mới thấy 
mọi biến cố trong đời đều là quà tặng yêu thương.
Cầu nguyện:
Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,
những ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn.
Con biết rằng
con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.
Con thường đau khổ
vì những gì Cha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.
Tạ ơn Cha vì những gì Cha cương quyết không ban
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.
Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha
dù con không hiểu hết những gì Cha làm cho đời con.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

4 thg 10, 2016

Xin dạy chúng con cầu nguyện (5.10.2016 – Thứ tư Tuần 27 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 11, 1-4
Một hôm, Ðức Giêsu cầu nguyện ở nơi kia. Người cầu nguyện xong, thì có một người trong nhóm môn đệ nói với Người: “Thưa thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện, cũng như ông Gioan đã dạy môn đệ của ông”. Người bảo các ông: “Khi cầu nguyện, anh em hãy nói: Lạy Cha, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, Triều Ðại Cha mau đến. Xin Cha cho chúng con ngày nào có lương thực ngày ấy; xin tha tội cho chúng con, vì chính chúng con cũng tha cho mọi người mắc lỗi với chúng con, và xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.”
Suy nim:
Có nhiều định nghĩa về con người.
Con người là con vật biết sử dụng các dụng cụ.
Con người là con vật biết suy nghĩ đắn đo.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Phải định nghĩa con người là con vật biết cầu nguyện,
nghĩa là có khả năng lắng nghe và đáp lời Thiên Chúa.
Con người là sinh vật biết chuyện trò với Tạo Hoá.
Cầu nguyện không phải là nói với một sự vật, một ý tưởng,
nhưng là nói với một Ðấng siêu vượt tôi,
mà lại rất gần gũi thân thương và biết tôi.
Ðấng ấy nói với tôi và nghe được lời tôi nói.
Có nhiều tâm tình khi ta cầu nguyện:
thống hối, tri ân, ca ngợi, thờ lạy, dâng hiến, nài xin.
Nài xin chẳng phải là điều hạ giá con người.
Con người cảm nghiệm được thân phận mong manh,
nên khiêm hạ đi tìm sự nâng đỡ.
Xin cho chúng con bánh cần dùng mỗi ngày.Bánh vật chất, bánh tinh thần, Bánh Thánh Thể.
Bánh cho chúng con sự sống.
Xin tha thứ tội chúng con,để chúng con được sống bình an sau những va vấp.
Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.Cơn cám dỗ lớn nhất là chỉ sống cho mình,
và khép lại trước Thiên Chúa và anh em.
Quỳ xuống cầu xin là thái độ của người biết mình,
biết những gì mình có thể làm được,
và biết những gì nằm ngoài tầm tay của mình.
Khi tương quan giữa Mỹ và I-rắc căng thẳng cực độ,
Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kofi Annan đã tới Bagdad
để thuyết phục phía I-rắc ký vào bản thoả thuận.
Lúc trở về, ông nói: “Tôi đặc biệt đã cầu nguyện nhiều.
Ðừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự cầu nguyện.”
Chẳng phải chỉ cầu nguyện khi gặp chuyện khó.
Ðể hít thở bình thường cũng cần đến ơn trên.
Cần có thái độ kiên trì khi cầu nguyện.
Hãy cứ gõ cửa nhà Chúa trong đêm mịt mù.
Cần tập đứng đợi, tập quấy rầy Chúa.
Thế nào Ngài cũng mở cửa và cho mọi sự ta cần.
Hãy để Ngài tự do cho vào lúc và theo cách Ngài muốn,
dù điều đó không hợp với ước mơ của ta.
Lắm khi ta có cảm tưởng Ngài không nhận lời.
Có thể vì lời nài xin của ta đầy tính ích kỷ,
hay vì Ngài muốn dành cho ta một ơn lớn hơn.
Xin Ðức Giêsu dạy ta biết cách cầu xin,
đưa ta ra khỏi những bận tâm hẹp hòi về chính mình,
để thấy những nhu cầu lớn lao của Hội Thánh.
Ơn cao cả nhất mà chắc chắn Cha muốn ban cho ta
đó là Chúa Thánh Thần.
Có Thánh Thần là có niềm vui, sức mạnh, ánh sáng, sự sống.
Có khi nào ta nài xin Cha ban Thánh Thần chưa?
Cầu nguyn:
Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,
những ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn.
Con biết rằng
con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.
Con thường đau khổ vì những gì
Cha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.
Tạ ơn Cha vì những gì
Cha cương quyết không ban
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.
Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha
dù con không hiểu hết những gì
Cha làm cho đời con.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

3 thg 10, 2016

Chọn phần tốt hơn (4.10.2016 – Thứ ba Tuần 27 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 10, 38-42
38 Trong khi thầy trò đi đường, Đức Giê-su vào làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mác-ta đón Người vào nhà.39 Cô có người em gái tên là Ma-ri-a. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy.40 Còn cô Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: “Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay! “41 Chúa đáp: “Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá!42 Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi.”
Suy nim:
Nếu ở Việt Nam mỗi năm có khoảng mười hai ngàn người chết vì tai nạn giao thông, 
thì ở Nhật có ba mươi ngàn người tự sát trong năm qua.
Tai nạn giao thông lắm khi do vội vã, không làm chủ được tốc độ.
Tự sát do áp lực của công việc quá lớn, do căng thẳng, do sợ bị khiển trách.
Xem ra cuộc sống hối hả đã dẫn đến nhiều cái chết thương tâm.
Nhiều người chết bất ngờ vì bệnh tim mạch.
Con người hôm nay có nhiều tiện nghi hơn, nhiều thú vui hơn ngày xưa,
nhưng lại  thiếu sự thanh thản, bình an, trầm lắng.
Trong bài diễn văn ngày 20-08-2006 tại Castel Gandolfo,
Đức Thánh Cha đã cảnh báo về nguy hiểm khi làm quá nhiều công việc.
Ngài trích lời thánh Bênêđictô: bị quá tải thường dẫn đến sự chai đá của con tim,
tinh thần bị thương tổn, trí khôn bị mất và ơn Chúa bị phân tán.
Ngài khẳng định lời nhắc nhở này cũng áp dụng cả cho ngài và cho mọi người. 
Không được đánh mất mình trong công việc :
đó là tâm niệm của người lãnh đạo trên một tỉ người Công Giáo khắp thế giới.
Bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy một giây phút thư giãn của Đức Giêsu.
Trên con đường nay đây mai đó của một người rao giảng,
Đức Giêsu cũng có lúc dừng chân.
Một ngôi làng quen thuộc, một mái nhà ấm cúng, một bữa ăn ngon,
tất cả như một ốc đảo xanh tươi đem lại cho Thầy trò hạnh phúc
sau những vất vả, nhọc mệt, hiểm nguy và thiếu thốn.
Hầu chắc ngôi làng này ở Bêtania, gần Giêrusalem.
Hai chị em Mácta và Maria đã được nhắc đến trong Tin Mừng Gioan.
Mácta là người đón khách và nấu nướng (Ga 11, 20; 12, 2),
còn Maria thì hay phủ phục dưới chân Đức Giêsu (Ga 11, 32; 12, 3).
Những nét này ta lại thấy trong bài Tin Mừng hôm nay theo Luca.
Mácta vẫn là người ra đón Chúa, Maria vẫn là người ngồi duới chân Chúa.
Một người thiên về hoạt động, một người có vẻ trầm hơn.
Nhưng cả hai đều được Đức Giêsu quý mến (Ga 11, 5).
Chúng ta cần chiêm ngắm cuộc chia sẻ của Đức Giêsu với chị Maria.
Chị ngồi bên chân Chúa và lắng nghe lời Người (c.39).
Đức Giêsu là người nói và chị Maria là người nghe.
Ngài có thể đã chia sẻ với chị  về đời sống nội tâm và việc tông đồ của ngài.
Được chia sẻ và có người nghe mình chia sẻ là một hạnh phúc.
Còn chị Maria thì sung sướng được ngồi nghe trong tư thế của một môn đệ.
Người ta có cảm tưởng chị có thái độ thụ động khi nghe.
Thật ra để lắng nghe cần tích cực mở tai và mở lòng.
Lắng nghe Lời Chúa là cần trước khi đem ra thực hành.
Mácta đón Chúa vào nhà, 
còn Maria đón Lời Chúa vào tâm hồn mình.
Có thể định nghĩa cầu nguyện là ngồi và lắng nghe Chúa nói.
Một số người tưởng cầu nguyện là phải nói thật nhiều cho Chúa nghe.
Thật ra Chúa muốn bày tỏ cho ta những ước mơ của ngài về ta,
nên ta cũng cần dành khoảng lặng cho ngài.
Nghệ thuật đối thoại cũng là nghệ thuật thinh lặng lắng nghe.
 Trong khi Maria ngồi nghe Chúa nói,thì Mácta tất bật dưới bếp.
Mácta bối rối về nhiều chuyện phục vụ (peri pollên diakonian, c. 40). 
Chị sợ bữa ăn không được chuẩn bị chu đáo và kịp thời. 
“Em con để con phục vụ một mình”: chị thấy cô đơn trong công việc. 
“mà Thầy không quan tâm sao?”: chị nghĩ lẽ ra Thầy nên để ý chuyện ấy. 
“Xin Thầy bảo em giúp con một tay”: chị muốn Maria xuống bếp giúp chị. 
Mácta thật là người tốt, chị muốn tiếp đãi Đức Giêsu đàng hoàng. 
Nhưng có lẽ chị quên rằng Maria cũng đang tiếp đãi Đức Giêsu, 
và ngài rất vui với cách tiếp đãi đó. 
Nếu đưa Maria xuống bếp phụ cho chị, thì Thầy Giêsu nói chuyện với ai? 
Chúng ta cũng dễ say mê làm việc của Chúa, đến nỗi quên cả việc gặp Chúa. 
Có khi chúng ta coi trọng hiệu quả của công việc ta làm cho Chúa 
mà quên dành giờ cho Chúa. 
Cầu nguyện là ở với Chúa, nghỉ ngơi bên Chúa, 
sống tình bạn với Chúa như hai người ngồi bên nhau. 
Đức Hồng Y Nguyễn văn Thuận nhắc ta đặt Chúa lên trên việc-của-Chúa.
Đức Giêsu thông cảm với nỗi căng thẳng, âu lo của Mácta
thể hiện trên khuôn mặt và giọng nói của chị. 
Ngài nhẹ nhàng gọi tên chị hai lần : “Mácta, Mácta ơi !” 
“Chị băn khoăn lo lắng về nhiều chuyện quá!” (peri polla, c.41). 
Câu này ngài cũng muốn nói với từng người chúng ta. 
Chúng ta cũng lo nhiều chuyện, gánh nhiều trách nhiệm. 
“Chỉ có một chuyện cần mà thôi”: ngài mời ta tập trung vào một chuyện cần.Lo nhiều chuyện làm ta bị phân tán. 
“Maria đã chọn phần tốt nhất” : 
ngồi dưới chân Chúa là một chọn lựa nghiêm chỉnh giữa những công việc bề bộn. 
Đặt Chúa lên trên và lên trước mọi việc khác là một chọn lựa không dễ dàng.
Dù sao Mácta là một thánh nữ, được Giáo Hội kính nhớ trong Phụng vụ.
Chúng ta phải làm Mácta, tận tụy với việc của Chúa, không phải việc của mình, 
như thế ta sẽ bình an hơn khi thất bại, khiêm tốn hơn khi thành công. 
Chúng ta phải làm Mácta, nhưng không được lo lắng, bôn chôn. 
Chúng ta làm mọi việc trong an tĩnh, thư thái, vui tuơi, hài hước, 
bởi lẽ Chúa chẳng đòi ta làm quá sức mình. 
Chúng ta phải làm Mácta, đảm đang lo nhiều việc, nhưng không được tự hào,
coi thường những người thiếu khả năng, bệnh tật,
hay đánh giá người khác dựa trên hiệu quả công việc. 
Chúng ta phải làm Mácta, nhưng không cần ai để ý (c.40). 
không coi việc mình làm là quan trọng hơn việc người khác, 
vì biết rằng Chúa ban cho mỗi người mỗi việc để phục vụ cho toàn thân.
 Cuộc sống hôm nay khiến ta khó làm Maria.
Nhưng phải cố dành giờ để làm Maria mỗi ngày. 
Phải thu xếp để được làm Maria, để có người thay mình làm Mácta. 
Nghe lời Chúa sẽ dẫn tới hành động: đó là xây nhà trên đá. 
Cuối cùng đời sống chúng ta là kết hợp của Mácta và Maria : 
vừa đón Chúa như Mácta, vừa tiếp Chúa như Maria, 
vừa làm việc của Chúa, vừa gặp gỡ chính Chúa, 
vừa hoạt động, vừa chiêm niệm, 
nhưng lúc nào cũng hướng về Chúa.
 Cầu nguyn:
Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào,
xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.
Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc,
xin cho con quý chuộng những lúc
được an nghỉ trước nhan Chúa.
Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo,
xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa
để nghe lời Người.
Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng,xin cho con thoát được lên cao
nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.
Lạy Chúa,
ước gì tinh thần cầu nguyện
thấm nhuần vào cả đời con.
Nhờ cầu nguyện,
xin cho con gặp được con người thật của con
và khuôn mặt thật của Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

2 thg 10, 2016

Hãy đi và làm như vậy (3.10.2016 – Thứ hai Tuần 27 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 10, 25-37
25 Và này có người thông luật kia đứng lên hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp26 Người đáp: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào? “27 Ông ấy thưa: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình.”28 Đức Giê-su bảo ông ta: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.”29 Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Đức Giê-su rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi? “30 Đức Giê-su đáp: “Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết.31 Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi.32 Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi.33Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương.34 Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc.35 Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: “Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác.”36 Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp? “37 Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Đức Giê-su bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.”
Suy niệm:
Trong Tin Mừng Mátthêu và Máccô (Mt 22, 36; Mc 12, 28) 
vị luật sĩ đặt câu hỏi về điều răn nào là điều răn lớn nhất. 
Còn theo Tin Mừng Luca, vị này lại hỏi Đức Giêsu 
về việc phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp (c. 25). 
Đức Giêsu nghĩ rằng câu trả lời đã có trong sách Luật, nên Ngài hỏi lại ông. 
Ông này đã trích sách Đệ Nhị Luật 6,5 và sách Lêvi 19,18 để trả lời. 
Động từ yêu mến diễn tả thái độ đối với Thiên Chúa và người thân cận : 
“Hãy yêu mến Thiên Chúa với tất cả trái tim con, với tất cả linh hồn con, 
với tất cả sức lực con và với tất cả trí khôn con, 
và người thân cận như chính mình” (c. 27). 
Đức Giêsu khen ông trả lời đúng và khích lệ ông (c. 28). 
Như thế giữa Ngài và vị thầy Do thái giáo đã có sự nhất trí nào đó. 
Tình yêu không phải là một đòi hỏi mới của Kitô giáo, 
nhưng tình yêu đã là điều cốt yếu của Do thái giáo từ xưa. 
Vấn đề là phải yêu Thiên Chúa với tất cả trái tim, linh hồn, sức lực và trí khôn. 
Từ tất cả được lặp lại bốn lần để nói lên một đòi hỏi tận căn, trọn vẹn.
Nhưng Đức Giêsu còn phải trả lời cho vị luật sĩ câu hỏi: Ai là người thân cận của tôi ? 
Đức Giêsu đã trả lời câu hỏi này bằng một dụ ngôn nổi tiếng, 
qua đó ngài đã mở rộng quan niệm truyền thống về người thân cận. 
Một người từ Giêrusalem xuống Giêrikhô. 
Anh phải vượt qua đoạn đường dài gần 25 cây số. 
Đoạn đường này thời bấy giờ có nhiều trộm cướp. 
Anh đã bị bọn cướp trấn lột, đánh nhừ tử và đặt nằm đó nửa sống nửa chết. 
Anh bị cướp này là ai, chúng ta không rõ. 
Chỉ biết anh đang rất cần sự trợ giúp của người khác. 
Nhìn vào tình cảnh bi đát của anh, có ai muốn thương giúp anh không? 
Có ba người đi qua chỗ anh nằm, một là thầy tư tế, hai là thầy Lêvi, 
Cả hai đều có phản ứng giống nhau: thấy và tránh qua bên kia mà đi. 
Chúng ta không rõ tại sao họ làm thế. 
Có thể vị tư tế sợ mình bị ô nhơ qua việc đụng chạm đến xác chết, 
vì sách Lêvi 21, 1-3 cấm không được làm thế, trừ phi là xác bà con gần.
Nhân vật thứ ba đi ngang qua nạn nhân là một người Samari. 
Hầu chắc nạn nhân là một người Do Thái, 
vì không có chi tiết nào cho thấy anh ấy là dân ngoại cả. 
Giữa người Do Thái và người Samari vốn có mối hiềm thù lâu đời. 
Người Samari cũng thấy như hai người trước, 
nhưng đó không phải là cái nhìn lạnh lùng, vô cảm. 
Anh thấy bằng trái tim của mình, chính vì thế anh chạnh lòng thương, 
điều mà hai người trước không có. 
Mọi sự phải bắt đầu từ trái tim, không có sức thúc đẩy của tim thì tay bất động. 
Người Samari đã làm một loạt hành động cụ thể : 
lấy dầu và rượu đổ lên vết thương, băng bó, đặt nạn nhân trên lưng lừa, 
đưa về quán trọ săn sóc, ở lại quán trọ nguyên ngày hôm ấy, 
trả tiền cho chủ quán và hứa sẽ trở lại trả thêm nếu cần. 
Tất cả những hành động này khởi đi từ lòng thương xót  (Lc 10,33). 
Lòng thương xót thật sự khiến ta chấp nhận mất công, mất của, mất giờ, 
và có thể mất mạng nữa, vì có thể tên cướp vẫn còn núp đâu đây.
Khi giúp cho kẻ lâm nạn, dù đó là một người Do Thái kẻ thù của mình, 
người Samari đã làm một phép lạ lớn, 
đó là biến mình trở thành người thân cận với anh ấy, 
và biến anh ấy trở thành người thân cận của mình. 
Đây là phép lạ của tình thương phá vỡ và vượt qua mọi biên giới 
của chủng tộc, tôn giáo và nhất là vượt qua những thù oán lâu đời. 
Để trả lời câu hỏi của vị luật sĩ: ai là người thân cận của tôi ? 
Đức Giêsu đặt câu hỏi ngược lại cho vị luật sĩ: 
“Theo ông, trong ba người, ai đã trở thành người thân cận với kẻ bị nạn ?” 
Câu hỏi quá dễ, nhưng hàm chứa một điều mới mẻ sâu xa. 
Trước khi giúp một người, không nên tự hỏi người này có thân cận với tôi không. 
Chúng ta không chỉ giúp những người thân cận và loại trừ người khác. 
Chúng ta giúp một người chỉ vì người đó cần chúng ta. 
Khi giúp, chúng ta trở thành người thân cận với người ấy, và ngược lại. 
Ai được ta giúp đỡ thì người ấy trở nên thân cận với ta. 
Càng giúp nhiều ta càng có nhiều người thân cận. 
Đức Giêsu kết luận: Hãy đi và hãy làm như vậy.
Đất nước chúng ta đã giàu lên đáng kể, nhưng vẫn không thiếu người nghèo, 
nghèo sức khỏe, nghèo tri thức, nghèo vật chất tối thiểu, nghèo nhân phẩm… 
Chúng ta cũng bị cám dỗ “tránh sang bên kia đường”, 
thấy mà làm như không thấy những Ladarô nằm trước cửa. 
Yêu những người nghèo như chính mình, thương người như thể thương thân: 
Đó là cách chúng ta rao giảng Tin Mừng cho quê hương Việt Nam hôm nay.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa,
lúc đầu chúng con chỉ muốn cầm tay nhau
để làm thành một vòng tròn khép kín.
Sau đó chúng con hiểu rằng
cần phải buông tay nhau
để nhận những người bạn mới,
để vòng tròn được mở rộng đến vô cùng
và trái tim được lớn lên mãi.
Lạy Chúa, chúng con biết rằng
cần phải nối vòng tay lớn
uyên qua các đại dương và lục địa.
vòng tay người nối với người,
vòng tay con người nối với Tạo Hóa.
Chúng con thích Chúa
đứng chung một vòng tròn
với tất cả loài người chúng con,
nắm lấy tay chúng con
và đưa chúng con lên cao.
Ước gì việc Chúa giang tay trên thập giá
giúp chúng con biết cầm lấy tay nhau
và nhận nhau là anh em.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI


Tin Mừng  Lc 1,26-38

Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giu-se, thuộc nhà Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.” Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!” Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

Our Lady of the Rosary
Gospel Lk 1,26-38

The angel Gabriel was sent from God
to a town of Galilee called Nazareth,
to a virgin betrothed to a man named Joseph,
of the house of David,
and the virgin’s name was Mary.
And coming to her, he said,
“Hail, full of grace! The Lord is with you.”
But she was greatly troubled at what was said
and pondered what sort of greeting this might be.
Then the angel said to her,
“Do not be afraid, Mary,
for you have found favor with God.
Behold, you will conceive in your womb and bear a son,
and you shall name him Jesus.
He will be great and will be called Son of the Most High,
and the Lord God will give him the throne of David his father,
and he will rule over the house of Jacob forever,
and of his Kingdom there will be no end.”
But Mary said to the angel,
“How can this be,
since I have no relations with a man?”
And the angel said to her in reply,
“The Holy Spirit will come upon you,
and the power of the Most High will overshadow you.
Therefore the child to be born
will be called holy, the Son of God.
And behold, Elizabeth, your relative,
has also conceived a son in her old age,
and this is the sixth month for her who was called barren;
for nothing will be impossible for God.”
Mary said, “Behold, I am the handmaid of the Lord.
May it be done to me according to your word.”
Then the angel departed from her.

Chúa Nhật XXVII Thường Niên - Năm C


Tin Mừng Lc 17: 5-10
       
Khi ấy, các Tông Đồ thưa với Chúa Giê-su rằng: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con.” Chúa đáp: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: ‘Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc’, nó cũng sẽ vâng lời anh em. Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó: ‘Mau vào ăn cơm đi’, chứ không bảo: ‘Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau!’? Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao? Đối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi.”
Sunday XXVII in Ordinary Time - YearC

Gospel Lk 17: 5-10

The apostles said to the Lord, "Increase our faith."
The Lord replied,
"If you have faith the size of a mustard seed,
you would say to this mulberry tree,
'Be uprooted and planted in the sea,’ and it would obey you.

"Who among you would say to your servant
who has just come in from plowing or tending sheep in the field,
'Come here immediately and take your place at table'?
Would he not rather say to him,
'Prepare something for me to eat.
Put on your apron and wait on me while I eat and drink.
You may eat and drink when I am finished'?
Is he grateful to that servant because he did what was commanded?
So should it be with you.
When you have done all you have been commanded,
say, 'We are unprofitable servants;
we have done what we were obliged to do.'"

Hãy bật rễ lên (2.10.2016 – Chúa nhật 27 thường niên C)


Lời Chúa: (Lc 17,5-10)
5 Một hôm, các Tông Ðồ thưa với Chúa Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con”. 6 Chúa đáp: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: “Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc”, nó cũng sẽ vâng lời anh em.
7 “Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó: “Mau vào ăn cơm đi”, 8 chứ không bảo: “Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau!”? 9 Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao? 10 Ðối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi”.
 Suy Niệm
Cây dâu là một loại cây tương đối lớn ở đất Israel,
nó có bộ rễ rất to và khỏe.
Còn hạt cải là thứ hạt nhỏ xíu như đầu kim.
Ðức Giêsu dùng một hình ảnh rất sinh động
để nói lên sức mạnh của lòng tin:
“Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải,
anh em có thể ra lệnh cho cây dâu
bật rễ lên, mọc dưới biển,
nó sẽ vâng lời anh em.”
Ðể làm bật rễ một cây dâu thật to,
chỉ cần một chút đức tin bé nhỏ,
nhưng phải là một thứ đức tin vững vàng mạnh mẽ.
Có nhiều thứ bám rễ trong đời tôi:
những khuynh hướng xấu, những thói quen do môi trường,
lối nhìn, lối nghĩ, lối đánh giá tha nhân,
lối sống đạo theo thói quen, hình thức…
Rễ chằng chịt khiến tôi khó gỡ ra
để ném tất cả xuống lòng biển.
Chỉ khi có lòng tin vào quyền năng Thiên Chúa,
tôi mới có thể gỡ mình khỏi những ràng buộc,
mới làm được những điều tưởng như không sao làm nổi.
Với lòng tin đơn sơ, kiên vững,
các ngư phủ đầu tiên của Hội Thánh
chẳng những đã chuyển được núi, dời được non,
mà còn làm chuyển rung cả thế giới.
“Xin thêm lòng tin cho chúng con”:
Lời nài xin của các tông đồ cũng là của chúng ta,
những người có đức tin nhỏ hơn hạt cải.
Tin là nghe theo lời Chúa, bước ra khỏi thuyền,
đi trên sóng gió và tin mặt nước sẽ cứng như đá.
Tin như thế là dấn thân, là buông mình trọn vẹn,
là thắng vượt được nỗi sợ và lý luận tự nhiên.
Tin là thái độ can đảm của người trưởng thành,
chứ không phải là thái độ dựa dẫm của người ấu trĩ.
Người có lòng tin thì làm được những việc lớn lao,
vì người đó đón lấy sức mạnh của Thiên Chúa
và để cho sức mạnh ấy tự do hoạt động nơi mình.
Thế giới hôm nay có vẻ từ chối niềm tin,
thật ra nó đang tìm kiếm một niềm tin nào đó.
Có biết bao giáo phái đủ loại xuất hiện khắp nơi.
Một số thanh niên Nhật tìm lẽ sống nơi giáo chủ Asahara.
Khi thanh niên Singapore có nhà, có xe và thẻ tín dụng,
thì họ lại thấy thiếu một cái gì đó rất sâu.
Con người còn khắc khoải hoài
cho đến khi gặp được Ðấng Tuyệt Ðối.
Chúng ta xin Chúa ban thêm lòng tin cho ta,
để cuộc sống của ta bừng tỏa ánh sáng
cho những người đang tìm kiếm Chân Lý cứu độ.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải,
để con làm bật rễ khỏi lòng con
những ích kỷ và khép kín.
Xin cho con đức tin can đảm
để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến,
chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.
Xin cho con đức tin sáng suốt
để con thấy được thế giới mà mắt phàm không thấy,
thấy được Ðấng Vô Hình,
nhưng rất gần gũi thân thương,
thấy được Ðức Kitô nơi những người nghèo khổ.
Xin cho con đức tin liều lĩnh,
dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân,
dám tiến bước trong bóng đêm
chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa,
dám lội ngược dòng với thế gian
và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.
Xin cho con đức tin vui tươi,
hạnh phúc vì biết những gì
đang chờ mình ở cuối đường,
sung sướng vì biết mình được yêu
ngay giữa những sa mù của cuộc sống.
Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp
qua những cọ sát đau thương của phận người,
để dù bao thăng trầm dâu bể,
con cũng không để tàn lụi niềm tin
vào Thiên Chúa và vào con người.
  Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.