9 thg 12, 2016

Lũ trẻ ngồi ngoài chợ (9.12.2016 – Thứ sáu Tuần 2 Mùa Vọng)


Lời Chúa: Mt 11, 16-19

16
 “Tôi phải ví thế hệ này với ai? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác, 17 và nói:

“Tụi tôi thổi sáo cho các anh,
mà các anh không nhảy múa;
tụi tôi hát bài đưa đám,
mà các anh không đấm ngực khóc than.”
18 Thật vậy, ông Gio-an đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: “Ông ta bị quỷ ám.”19Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.” Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động.”
Suy nim:
Đức Giêsu ví những người thuộc thế hệ của Ngài 
với lũ trẻ ngồi chơi ngoài chợ (cc. 16-17). 
Một nhóm bày trò chơi đám cưới, 
thổi sáo, thổi kèn để mong nhóm kia nhảy múa. 
Nhưng nhóm kia đã chẳng tham gia. 
Nhóm này bèn chơi trò đám ma, hát những bài ca buồn não nuột. 
Nhưng nhóm kia cũng không giả vờ than khóc.
Thế hệ của Đức Giêsu cũng có nét tương tự như lũ trẻ. 
Khi Gioan Tẩy giả đến mời gọi họ sám hối ăn năn, 
sự khổ hạnh của vị ngôn sứ này đã khiến họ từ khước (Lc 7, 30). 
Đơn giản vì họ không thích khóc than hay hoán cải. 
Lối sống của Gioan phù hợp với lời ông giảng về Nước Trời gần đến. 
Nhưng lối sống khác thường ấy lại bị xem là một triệu chứng tâm thần. 
Người ta đã coi ông là bị quỷ ám (c. 18), 
nên cuối cùng đã không tin ông (Mt 21, 32).
Ngược lại, khi Đức Giêsu đến với thế hệ này, 
Ngài đã không mang dáng dấp của một ẩn sĩ nơi hoang địa. 
Ngài đã sống như một người bình thường, ăn uống bình thường. 
Lối sống của Ngài phản ánh Tin Mừng Ngài rao giảng, 
một Tin Mừng đem lại niềm vui và sự giải thoát. 
Ngài tiếp đón những ai bị xã hội loại trừ. 
Ngài ăn chung một bàn với những tội nhân cần xa tránh. 
Chính trong bầu khí vui tươi, ấm áp của bữa ăn, 
họ cảm nhận được tình thương tha thứ của Thiên Chúa và hoán cải. 
Tiếc thay, Đức Giêsu cũng bị nhiều người từ khước như Gioan. 
Ngài bị coi là kẻ chỉ biết ăn với nhậu (c. 19).
Cả Gioan lẫn Đức Giêsu đều bó tay trước sự cố chấp của thế hệ này. 
Sống thế nào cũng không chiều được họ. 
Khi sợ thay đổi chính mình, ai cũng cố tìm ra lý do để biện minh. 
Để khỏi phải đối diện với chân lý, con người trở nên ngụy biện. 
Đức Giêsu dám ví thế hệ của Ngài với đám con nít ngồi ngoài chợ. 
Ngài sẽ ví thế hệ chúng ta với ai? 
Nơi một số nước, người ta cho phép ly dị, phá thai, hôn nhân đồng tính. 
Ở nhiều nơi vẫn còn sự kỳ thị về giới tính, màu da, tôn giáo, chủng tộc. 
Bao giờ người ta cũng tìm đủ lý do để làm những điều trên. 
Nguy cơ của con người thuộc mọi thời đại, là ở lại trong sự ấu trĩ, 
khăng khăng với những ngang bướng ích kỷ của mình.
Cả Gioan và Đức Giêsu đều đã bị loại trừ và bị giết. 
Mùa Vọng mời chúng ta dám tin vào lời chứng của Gioan và Giêsu. 
Tin luôn đòi chúng ta hoán cải, không được sống như xưa. 
Tiếng kêu từ hoang địa của Gioan kéo ta ra khỏi mọi dính bén trần tục. 
Thái độ bao dung nơi bàn ăn của Giêsu mời tội nhân ra khỏi bóng tối. 
Làm sao con người hôm nay nghe được tiếng kêu của Gioan và Giêsu?
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Thánh Thần,
xin ban sức sống cho chúng con.
Xin cho cuộc đời Kitô hữu của chúng con
đừng rơi vào sự đơn điệu nghèo nàn,
vào những lối mòn quen thuộc,
nhưng xin canh tân
và tái tạo chúng con mỗi ngày.
Xin nuôi chúng con bằng những thức ăn mới,
cho chúng con khám phá ra
những chiều sâu khôn dò của Đức Kitô
và ý nghĩa thâm thúy của Tin Mừng.
Lạy Chúa Thánh Thần là Đấng ban sự sống,
thế giới hôm nay luôn bị đe dọa
bởi bạo lực, khủng bố, chiến tranh;
mạng sống con người bị coi rẻ.
Xin cho chúng con biết say mê sự sống,
và gieo vãi sự sống khắp nơi.
Ước gì Chúa ban cho nhân loại
một lễ Hiện Xuống mới
để con người có thể hiểu nhau hơn
và đón nhận nhau trong yêu thương.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

6 thg 12, 2016

Ách của tôi êm ái (7.12.2016 – Thứ tư Tuần 2 Mùa Vọng)


Lời Chúa: Mt 11, 28-30
Khi ấy, Ðức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”
Suy nim:
Khi quy hoạch thành phố tương lai, 
người ta không quên dành một khu vui chơi giải trí. 
Nghỉ ngơi thư giãn là một nhu cầu quan trọng 
cho những ai sống trong nền kinh tế thị trường. 
Nghỉ ngơi không chỉ cần cho thân xác hay trí óc. 
Nghỉ ngơi còn cần cho tâm hồn. 
Cái tâm của chúng ta cần được sống trong an tĩnh 
giữa sóng gió dao động, giữa chợ đời bon chen. 
Nhiều người bị suy nhược thần kinh, bị stress. 
Có người tự tử vì không đủ sức để tiếp tục sống.
Ðức Giêsu mời chúng ta đến với Ngài, 
tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề.Gánh nặng của nỗi đau và vấp ngã trong quá khứ. 
Gánh nặng của trách nhiệm và yếu đuối hiện tại. 
Gánh nặng phải mang vì người khác… 
Tất cả những ai bị căng thẳng và lo âu, 
chán chường và mệt mỏi. 
Tất cả những ai muốn tìm một chút nghỉ ngơi. 
Hãy đến với Ngài, ta sẽ gặp được sự an tĩnh.
Hãy mang lấy ách của tôi.Ðức Giêsu không ngần ngại nói đến ách của Ngài 
mà những kẻ đến với Ngài phải mang. 
Ngài không giấu ta về những đòi hỏi nghiêm túc, 
về con đường hẹp mà ít người muốn đi, 
về thánh giá mà ta phải vác để theo Ngài. 
Như thế sự an bình thư thái Ngài hứa ban 
đâu phải là thứ bình an rẻ tiền, không cần từ bỏ. 
Ðó là thứ bình an ngay giữa khổ đau và nước mắt, 
vì biết mình được Thiên Chúa yêu thương, 
vì xác tín là mình đang làm đúng ý Thiên Chúa.
Nếu ách của Ngài êm và gánh của Ngài nhẹ, 
thì là vì chúng được đón nhận trong tình yêu. 
Tình yêu làm cho mọi sự trở nên êm nhẹ. 
“Chỗ nào có lòng yêu mến, thì không cảm thấy vất vả; 
mà giả như có vất vả đi nữa 
thì người ta cũng thích cái vất vả đó” (thánh Âutinh)
Hãy học với tôi.Ðức Giêsu kêu gọi chúng ta làm học trò của Ngài. 
Chúng ta học trường Giêsu, học Thầy Giêsu, học bài Giêsu. 
Bài học nằm nơi chính trái tim Ngài: 
“Vì tôi có trái tim hiền hậu và khiêm nhu.”Khi mang trong mình những tâm tình của Thầy Giêsu 
thì tâm hồn ta sẽ được bình an trở lại. 
Chúng ta cần theo học Thầy Giêsu suốt đời, 
cần lột bỏ những tự hào về khôn ngoan thông thái, 
cần sống hồn nhiên khiêm tốn như trẻ thơ. 
Chỉ như thế chúng ta mới được Thầy Giêsu mạc khải, 
và đưa vào thế giới của Thiên Chúa.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,
nhở đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,
dễ thấy Chúa hiện diện
và hoạt động trong đời con.
Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,
khép kín và nghi ngờ.
Xin dạy con sự hiền hậu
để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.
Xin dạy con sự khiêm nhu
để con dám buông đời con cho Chúa.
Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,
vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Không muốn ai hư mất (6.12.2016 – Thứ ba Tuần 2 Mùa Vọng)


Lời Chúa: Mt 18,12-14
12 “Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc.14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.
Suy niệm:
Chăn chiên là một nghề đã có từ lâu.
Nhiều nhà lãnh đạo dân Do-thái như Môsê, Đa-vít, đều làm nghề này.
Trên những đồng cỏ mênh mông, giữa trời và đất, chỉ có chiên và mục tử,
nên giữa đôi bên có một sự thân thiết và hiểu biết nhau thật gần gũi.
Chính vì thế trong Cựu Ước, Thiên Chúa hay ví mình với người chăn chiên.
Đàn chiên là dân Do-thái, là dân riêng Ngài rất mực quý yêu:
“Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa…
Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, 
bầy chiên mẹ cũng tận tình dẫn dắt” (Is 40,11).
Như Thiên Chúa, Đức Giêsu cũng ví mình với người mục tử tốt lành.
“Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi” (Ga 10, 14).
Sự hiểu biết thân thương này mạnh đến độ 
Ngài dám hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên (Ga 10, 15).
Sau khi chết và phục sinh, Đức Giêsu muốn Simon nhận sứ mạng mục tử.
Ngài mời ông chăm sóc và chăn dắt chiên của Ngài (Ga 21, 15-17).
Như thế đoàn chiên mới của Đức Giêsu lúc nào cũng được bảo vệ.
Qua bao thế kỷ Giáo Hội vẫn không ngừng có những mục tử mới,
nối gót Simon Phêrô để phục vụ và hiến mạng vì đoàn chiên.
Nhưng Đức Giêsu không dạy người mục tử chỉ lo cho cả đoàn,
mà quên chăm sóc cho từng con chiên một.
Ngài mời ta để ý đến tập thể lớn, nhưng không được quên từng cá nhân nhỏ.
Có khi chỉ một con chiên lạc lại khiến người mục tử bận tâm lo lắng
đến nỗi để chín mươi chín con trên núi mà đi tìm con bị mất (c. 12).
Không phải vì coi thường chín mươi chín con không bị lạc,
nhưng vì người mục tử không muốn mất con nào.
Con chiên lạc lại có chỗ đứng đặc biệt trong trái tim mục tử.
Chúng ta ai cũng có kinh nghiệm về chuyện tìm lại được điều đã mất.
Khi mất thì đứng ngồi không yên, 
khi tìm thấy thì bình an và niềm vui òa vỡ.
Người mục tử lo âu, vất vả tìm kiếm con chiên lạc,
nhưng khi tìm được rồi thì niềm vui là vô bờ.
Có thể nói còn vui hơn chuyện chín mươi chín con không bị lạc (c. 13).
Dường như người ta bắt đầu quý một điều từ khi mất điều đó.
Có khi một người bắt đầu hiện diện từ khi người ấy vắng mặt và mất đi.
Cha không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất (c. 14).
Cha muốn cho mọi người được cứu độ và không muốn mất một ai (1 Tm 2, 4).
Mùa Vọng là thời gian chúng ta nhìn lại những người bé mọn quanh ta,
những người từ lâu đã bỏ nhà thờ, những người mất lòng tin vào Chúa.
Mỗi người chúng ta phải là mục tử cho nhau, chăm sóc nhau, quý nhau,
khởi đi từ những người trong gia đình, trong nhóm bạn thân quen.
Chúng ta quý nhau vì Thiên Chúa quý từng người chúng ta.
Chúng ta chẳng thể mừng Lễ Giáng sinh nếu còn một người đang lạc ở đâu đó.
Nếu chịu mất công đi tìm về, chúng ta mới được hưởng niềm vui trọn vẹn
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
Khi làm người, Chúa đã nhận trái đất này làm quê hương.
Chúa đã ban nó cho chúng con như một quà tặng tuyệt vời.
Nếu rừng không còn xanh, dòng suối không còn sạch,
và bầu trời vắng tiếng chim.
thì đó là lỗi của chúng con.
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã đến làm người để tôn vinh phận người,
vậy mà thế giới vẫn có một tỷ người đói,
bao trẻ sơ sinh bị giết mỗi ngày khi chưa chào đời,
bao kẻ sống không ra người, nhân phẩm bị chà đạp.
Đó là lỗi của chúng con.
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đến đem bình an cho người Chúa thương,
vậy mà trái đất của chúng con chưa một ngày an bình.
Chiến tranh, khủng bố, xung đột, có mặt khắp nơi.
Người ta cứ tìm cách giết nhau bằng thứ vũ khí tối tân hơn mãi.
Đó là lỗi của chúng con.
Lạy Chúa Giêsu ở Belem,
Chúa đã cứu độ và chữa lành thế giới bằng tình yêu khiêm hạ,
nhưng bất công, ích kỷ và dối trá vẫn thống trị địa cầu.
Chúa đến đem ánh sáng, nhưng bóng tối vẫn tràn lan.
Chúa đến đem tự do, nhưng con người vẫn bị trói buộc.
Đó là lỗi của chúng con.
Vì lỗi của chúng con, chương trình cứu độ của Chúa bị chậm lại,
và giấc mơ của Chúa sau hai ngàn năm vẫn chưa thành tựu.
Mỗi lần đến gần máng cỏ Belem,
xin cho chúng con nghe được lời thì thầm gọi mời của Chúa
để yêu trái đất lạnh giá này hơn,
và xây dựng nó thành mái ấm cho mọi người.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

4 thg 12, 2016

Đứng dậy mà đi (5.12.2016 – Thứ hai Tuần 2 Mùa Vọng)


Lời Chúa: Lc 5, 17-26
Một hôm, khi Ðức Giêsu giảng dạy, có mấy người Pharisêu và luật sĩ ngồi đó; họ từ khắp các làng mạc miền Galilê, Giuđê và từ Giêrusalem mà đến. Quyền năng Chúa ở với Người, khiến Người chữa lành các bệnh tật. Và kià có mấy người khiêng đến một bệnh nhân bị bại liệt nằm trên giường, họ tìm cách đem vào đặt trước mặt Người. Nhưng vì có đám đông, họ không tìm được lối đem người ấy vào, nên họ mới lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Ðức Giêsu. Thấy họ có lòng tin như vậy, Người bảo: “Này anh, anh đã được tha tội rồi.” Các kinh sư và các người Pharisêu bắt đầu suy nghĩ: “Người đang nói phạm thượng là ai vậy? Ai có quyền tha tội ngoài một mình Thiên Chúa ra?” Nhưng Ðức Giêsu thấu biết họ đang suy nghĩ như thế, nên Người lên tiếng bảo họ rằng: “Trong bụng các ông đang nghĩ gì vậy? Trong hai điều: một là bảo: “Anh đã được tha tội rồi”, hai là bảo: “Ðứng dậy mà đi”, điều nào dễ hơn? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội – Ðức Giêsu bảo người bại liệt: tôi truyền cho anh: “Hãy đứng dậy, vác lấy giường của anh mà đi về nhà!” Ngay lúc ấy, người bại liệt trỗi dậy trước mặt họ, vác cái anh đã dùng để nằm, vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa. Mọi người đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ kinh hãi bảo nhau: “Hôm nay, chúng ta đã thấy những chuyện lạ kỳ!”
Suy nim:
Bệnh tật nơi thân xác con người 
có thể tượng trưng cho một thứ bệnh tật nào đó nơi tinh thần. 
Ít người mắc bệnh câm, nhưng ai cũng có kinh nghiệm về sự câm nín, 
do sợ hãi của chính mình hay do bị đe dọa bắt phải im. 
Ít người mắc bệnh điếc, nhưng lại có quá nhiều cuộc đối thoại 
mà hai bên chẳng hiểu nhau, vì mất khả năng nghe. 
Người mù không phải chỉ là người không thấy ánh mặt trời, 
nhưng còn là người không dám thấy ánh sáng của sự thật, 
không nhận ra hình ảnh người anh em nơi khuôn mặt kẻ thù. 
Không phải ai cũng có bàn tay khô bại, không duỗi ra được, 
nhưng ai cũng có lần thấy mình khó đưa tay ra để bắt tay người khác. 
Đức Giêsu đã chữa cả thảy bao nhiêu bệnh nhân, chúng ta không biết. 
Nhưng chắc Ngài đã không dừng lại ở việc chữa lành thân xác. 
Ngài muốn một sự lành mạnh nơi toàn diện con người.
“Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai” (Is 35, 6). 
Lời của ngôn sứ Isaia trong bài đọc 1 đã ứng nghiệm. 
Khi anh bại liệt trỗi dậy, vác giường và đi một mạch về nhà, 
chúng ta thấy niềm vui bừng tỏa trên khuôn mặt của anh và các bạn. 
Cả gia đình của anh cũng sẽ ngập tràn hạnh phúc 
khi thấy anh trở về, đi đứng như một người bình thường. 
Nhưng có điều họ không nhận ra đó là chuyện anh được tha tội.
Đức Giêsu đã tha tội cho anh dù anh không xin, 
vì điều anh quan tâm chỉ là sự bất toại thể lý. 
Nhưng tâm hồn anh đã bước đi, 
trước khi đôi chân anh đi được. 
Sự trỗi dậy của anh là sự trỗi dậy của cả hồn lẫn xác. 
Đức Giêsu có cơ hội để tỏ cho nhóm các luật sĩ và Pharisêu thấy 
không nhất thiết phải đi gặp tư tế và dâng lễ đền tội mới được tha. 
Chỉ bằng một lời nói đơn sơ dễ dàng, Ngài có quyền ban ơn tha thứ. 
Chính việc anh bất toại được chữa lành làm chứng về quyền năng này.
Ngược với thái độ tin tưởng táo bạo của anh bất toại và các bạn, 
là thái độ thụ động ngồi của các luật sĩ và Pharisêu. 
Họ cứng nhắc trong suy nghĩ truyền thống của mình : 
chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể tha tội. 
Họ không tin Đức Giêsu được chia sẻ quyền ấy từ Cha, 
dù họ đã tận mắt thấy anh bất toại đi được. 
Mùa Vọng là thời gian trỗi dậy, ra khỏi sự bất toại và bước đi. 
Có những bệnh bất toại về mặt thiêng liêng, 
khiến tôi không đến gần Chúa được, cũng không dám đến với anh em. 
Có những bất toại về trí tuệ khiến tôi bị kẹt 
trong những định kiến, thiên kiến, thành kiến, 
không dám mở ra để đón nhận những sự thật bất ngờ và đáng sợ. 
Có những bất toại về tình cảm khiến tim tôi như bị cầm tù, 
không sao thoát khỏi được chuyện yêu ghét oán hờn dai dẳng. 
Xin Giêsu giải phóng tôi, cho tôi khỏi bất toại, để tôi được tự do.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu,
sống cho Chúa thật là điều khó.
Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.
Chúa đòi con cho Chúa tất cả
để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.
Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa
để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.
Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà
để cây đời con sinh thêm hoa trái.
Chúa cương quyết chinh phục con
cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.
Xin cho con dám ra khỏi mình,
ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan
để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa,
dù phải chịu mất mát và thua thiệt.
Ước gì con cảm nghiệm được rằng
trước khi con tập sống cho Chúa
và thuộc về Chúa
thì Chúa đã sống cho con
và thuộc về con từ lâu. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

3 thg 12, 2016

Loan báo Tin Mừng (03.12.2016 – Thứ Bảy, Lễ Kính thánh Phanxicô Xaviê)


Lời Chúa: Mc 16, 15-20

15
 Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng:  “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.16 Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án.17 Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ.18 Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.” 19 Nói xong, Chúa Giê-su được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa.20 Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.
Suy nim:
Chúa Giêsu phục sinh hiện ra để củng cố đức tin của các môn đệ, 
để ban bình an cho họ sau những biến cố buồn đau, 
nhưng cũng là để sai các môn đệ lên đường đi sứ vụ. 
“Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (Ga 20, 21). 
“Hãy đi và làm cho mọi dân tộc trở thành môn đệ…” (Mt 28, 19-20). 
“Phải nhân danh Đức Kitô mà rao giảng cho mọi dân tộc” (Lc 24, 47). 
“Hãy đi khắp thế giới, loan báo Tin Mừng cho mọi thọ tạo” (Mc 16, 15). 
Thế hệ các Kitô hữu đầu tiên rất trân trọng mệnh lệnh này. 
Bao vị tông đồ đã chịu tử đạo chỉ vì tuân giữ mệnh lệnh ấy. 
Ước mơ của Chúa Giêsu phục sinh thật lớn lao. 
Ước mơ ấy muốn ôm cả trái đất với muôn dân tộc. 
Ngài đã sống, đã chết và đã sống lại, chính là để cứu độ cả loài người. 
Ngài đã đem lửa đến trên mặt đất, 
và Ngài muốn chúng ta tiếp tục làm cho ngọn lửa ấy bùng lên (Lc 12, 49).
Phanxicô Xaviê đã muốn sống mệnh lệnh này cách đặc biệt. 
“Các tông đồ ra đi rao giảng khắp nơi” (c. 20). 
Phanxicô cũng muốn đi khắp nơi để nói về Chúa Giêsu cho ai chưa tin. 
Một năm trời lênh đênh trên biển để đi từ Bồ Đào Nha đến Ấn Độ. 
Ba mươi sáu tuổi bắt đầu công việc của một nhà truyền giáo ở Goa, 
Phanxicô chịu mọi lao nhọc để giảng dạy và rửa tội cho người bản xứ. 
Rồi Phanxicô lại lên đường đi Malaixia, Inđônêsia. 
và là một trong những nhà truyền giáo đầu tiên tại Nhật Bản. 
Nhưng trái tim Phanxicô vẫn chưa dừng ở đó. 
Ngài còn muốn đặt chân đến Bắc Kinh để gặp Hoàng đế Trung Quốc. 
Phanxicô chết vì kiệt sức khi đang chờ trên hòn đảo Thượng Xuyên, 
mắt vẫn hướng về Quảng Đông chỉ cách đó 14 cây số. 
Hôm ấy là ngày 3-12-1552, khi Phanxicô mới bốn mươi sáu tuổi.
Mừng lễ thánh Phanxicô, Bổn mạng các xứ truyền giáo, 
chúng ta nhớ Việt Nam vẫn là nơi cần được loan báo Tin Mừng, 
và Trung Quốc vẫn là nơi gần như Kitô giáo chưa được biết đến. 
Hơn 90% người dân Việt chưa nhận biết Đức Kitô. 
Hơn một tỷ người Trung Quốc cần được nghe lời rao giảng. 
Có ai còn nhớ đến những mệnh lệnh của Chúa phục sinh không? 
Có người nghĩ rằng chẳng cần phải loan báo Tin Mừng nữa, 
vì đạo nào cũng dạy ăn ngay ở lành, dạy sống theo lương tâm, 
vì các tôn giáo đều có nét hay riêng, đều là những con đường cứu độ, 
vì Đức Kitô Giêsu chẳng phải là Đấng Trung Gian duy nhất!
Anh em hãy đi khắp thế giới, hãy làm cho muôn dân thành môn đệ!Lời ấy của Đức Giêsu phải là lời nhắc nhở Hội Thánh. 
Loan báo Tin Mừng hôm nay thuận lợi hơn xưa rất nhiều. 
Chúng ta không phải đi thuyền buồm để mà sợ đứng gió. 
Chỉ gửi một email, làm một trang web, là nhiều người nghe được Tin Mừng. 
Điều chúng ta thiếu lại là chút nhiệt thành nóng bỏng của Phanxicô. 
Xin cho tôi hiểu và yêu Ngài hơn, để dám giới thiệu Ngài cho thế giới.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho chúng con ngọn lửa trong Trái tim Chúa,
ngọn lửa của tình yêu Cha và nhân loại.
Xin làm tim con ấm lại mỗi ngày,
nhờ được nghe Chúa nói như hai môn đệ về Emmau,
và được Chúa nuôi bằng bánh ban sự sống.
Xin soi sáng chúng con bằng ngọn lửa rực rỡ
mỗi khi chúng con cầu nguyện hay quyết định.
Xin thanh luyện chúng con bằng ngọn lửa hồng
của những thất bại đắng cay trên đường đời.
Ước gì chúng con luôn có lửa nhiệt thành
để hết lòng phụng sự Nước Chúa,
lửa tình yêu để vượt qua những hận thù đố kỵ.
Lạy Chúa Giêsu,
thế giới hôm nay vẫn bị tối tăm, lạnh lẽo đe dọa.
Xin ban cho chúng con những lưỡi lửa
để chúng con đi khắp địa cầu
loan báo về Tình yêu và gieo rắc Tình yêu khắp nơi. Amen.
 Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

1 thg 12, 2016

Mắt họ liền mở ra (2.12.2016 – Thứ sáu Tuần 1 Mùa Vọng)


Lời Chúa: Mt 9, 27-31
Ðang khi Ðức Giêsu ra khỏi nơi đó, thì có hai người mù đi theo kêu lên rằng: “Lạy Con Vua Ðavít, xin thương xót chúng tôi!” Khi Ðức Giêsu về tới nhà, thì hai người mù ấy tiến lại gần. Người nói với họ: “Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không?” Họ đáp: “Thưa Ngài, chúng tôi tin.” bấy giờ Người sờ vào mắt họ và nói: “Các anh tin thế nào thì được như vậy.” Mắt họ liền mở ra. Người nghiêm giọng bảo họ: “Coi chừng, đừng cho ai biết!” Nhưng vừa ra khỏi đó, họ đã nói về Người trong khắp cả vùng.
Suy nim:
Ở Việt  Nam hiện nay có khoảng 500 ngàn người bị mù hai mắt,
và 900 ngàn người mù một mắt.
Tỉ lệ người mù như thế là cao so với nhiều nước khác.
Bao cố gắng được đưa ra để giảm số người bị mù,
trong đó có việc mổ cho 350 ngàn người mắc bệnh đục thủy tinh thể.
Người ta hy vọng nhờ đóng góp của các ân nhân,
sẽ có 100 ngàn người nghèo được mổ trong năm 2010.
Hạnh phúc biết bao cho ai lần đầu tiên thấy khuôn mặt người thân,
thấy được màu xanh của lá và phân biệt được sáng với chiều.
Hạnh phúc cho ai lần đầu tiên đi đứng mạnh dạn một mình
mà không cần bàn tay dắt hay cây gậy khua phía trước.
Ở nước Palestin thời xưa cũng có nhiều người mù.
Mù thường bị coi như một hình phạt của Thiên Chúa (Đnl 28, 28-29).
Người mù hẳn là người bị đứng ngoài lề xã hội.
Vào thời y khoa còn kém, người mù phải chịu cảnh tăm tối suốt đời.
Nỗi đau của người mù cũng ảnh hưởng trên cả đất nước.
Chính vì thế khi nói đến thời đại hạnh phúc của Đấng Mêsia,
Isaia nhiều lần nhắc đến chuyện người mù được sáng mắt (Is 35, 5; 42, 7).
Trong bài đọc 1 ta vừa nghe (Is 29, 18), ngôn sứ Isaia viết:
“Mắt người mù sẽ thoát cảnh mù mịt tối tăm, và sẽ được nhìn thấy.”
Được nhìn thấy bằng đôi mắt nghĩa là được mở ra với thế giới bên ngoài.
Tiếp xúc bằng mắt vẫn có cái gì vượt trội hơn tiếp xúc bằng tay hay tai.
Khi chữa lành những người mù và những tật bệnh khác,
Đức Giêsu khai mở thời đại thiên sai (x. Mt 11, 2-6).
Ngài cho thấy Nước Thiên Chúa nay đã đến.
Khi hai anh mù gọi Đức Giêsu là Con vua Đavít (c. 27),
họ nhìn nhận Ngài là Đấng Mêsia, Đấng Thiên Sai.
Bởi thế họ hy vọng Ngài sẽ cho họ quà tặng của thời thiên sai.
“Xin thương xót chúng tôi” là xin đưa chúng tôi ra khỏi cảnh mù lòa.
Đức Giêsu đã muốn chữa hai anh một cách kín đáo, tại nhà của Phêrô.
Ngài không chữa cho họ ngay lập tức, nhưng lại hỏi họ một câu rất lạ:
“Các anh có tin là tôi có thể làm được điều ấy không?” (c. 28).
Chỉ khi họ tuyên xưng niềm tin vào quyền năng của Ngài,
Đức Giêsu mới mở mắt cho họ bằng một lời và một chạm nhẹ (c. 29).
Niềm vui quá lớn khiến họ không giữ được lặng thinh (c. 31).
Giáng Sinh là lễ của Ánh sáng, Ánh sáng ngay giữa đêm đen.
Ơn của Mùa Vọng là ơn thoát ra khỏi cảnh tăm tối mù lòa.
Mù lòa đâu phải chỉ là chuyện của 37 triệu người mù trên thế giới.
Mù lòa về chính mình, mù lòa vì không thấy những Ladarô trước cửa,
mù lòa về chính những người trong gia đình, trong giáo xứ,
mù lòa vì không thấy Chúa vẫn đang hiện diện gần bên,
những mù lòa ấy cũng nguy hiểm không kém và cần được chữa lành.
Xin Giêsu đụng vào mắt tôi để tôi được sáng,
và để tôi giúp người khác cũng được thấy ánh sáng Giêsu.
Cầu nguyn:
Như người mù ngồi bên vệ đườngxin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy.
Xin cho con được thấy bản thân
với những yếu đuối và khuyết điểm,
những giả hình và che đậy.
Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con
cả những khi con không cảm nghiệm được.
Xin cho con thực sự muốn thấy,
thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa
chiếu giãi vào bóng tối của con.
Như người mù ngồi bên vệ đường
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy.
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Xây trên nền đá (Thứ Năm Tuần 1 Mùa Vọng)


Lời Chúa: Mt 7, 21.24-27
Khi ấy Chúa Giêsu nói với môn đệ rằng: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! lạy Chúa!’ là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa, nước cuốn, hay bảo táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá. Còn ai nghe những lời Thầy nói đây, mà chẳng đem ra thực hành, thì ví được như người ngu dại xây nhà trên cát. Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành.”
Suy niệm:
Sau khi một cơn bão đi qua thành phố,
người ta ngạc nhiên khi thấy những căn nhà sụp đổ
lại là những công trình mới xây chưa được bao lâu.
Còn những công trình xưa lại hiên ngang đứng vững.
Cũng có khi sau một cơn dông,
một cây còn xanh bỗng nhiên ngã đổ.
Người ta lại gần và thấy ruột của cây đã bị mục từ lâu.

Dông bão làm lộ ra sự thật, vén mở chân tướng,
vì khi biển lặng, ai cũng có thể là hoa tiêu.
Đời con người tránh sao khỏi những dông tố.
Ai cũng mong xây căn nhà đời mình cho kiên cố vững vàng,
đứng được trước bão táp phong ba.
Nhà càng cao, nền càng phải chắc chắn.
Xây trên cát hay trên đá cho thấy ai dại, ai khôn.

Thầy Giêsu dạy các môn đệ biết thế nào là xây đời mình trên đá.
Đó là đem ra thực hành những lời Thầy dạy
mà họ đang nghe trong Bài Giảng trên núi (Mt 5-7).
Sống lời Thầy dạy là chọn đi vào con đường hẹp, ít người đi,
với những thách đố và thiệt thòi, những hiểm nguy và nhục nhã.
Chỉ ai dám sống như thế mới đứng vững khi dông bão bất ngờ ập tới.
Lúc ấy người bị coi là ngu vì sống lời Thầy, mới lộ ra là người khôn.
Vì lời của Thầy Giêsu diễn tả ý muốn của Cha trên trời,
nên thi hành lời Thầy cũng là thi hành ý muốn của Cha.

Đây là điều kiện cần thiết để được vào Nước Trời,
vì tuyên xưng trên môi Thầy Giêsu là Chúa, vẫn chưa đủ (c. 21).
Chúng ta đang sống trong Mùa Vọng, mùa ngóng đợi Nước Chúa đến.
Đây là thời gian thuận tiện để suy nghĩ về cái nền của căn nhà mình,
cái nền của những công trình ta đang đầu tư xây dựng.
Có khi chúng ta thấy nó sao quá mong manh.
Chúng ta không đợi đến lúc dông bão mới gia cố nền móng.
Căn nhà của giáo xứ, giáo phận hay Giáo Hội cũng vậy.
Xây nhà cao tầng mà nền không chắc thì nhà dễ nghiêng.
Đối với ngôn sứ Isaia,
“Chính Đức Chúa là Đá Tảng bền vững ngàn năm” (Is 26, 4).

Tin vào Ngài, ta sẽ được bảo vệ chở che và thêm mạnh sức.
Ngoài Đức Chúa, chẳng có gì vĩnh hằng.
Cuộc sống hôm nay có vẻ ổn định hơn xưa.
Thật ra số phận con người hôm nay bấp bênh hơn nhiều.
Chỉ một sai sót nhỏ cũng kéo theo một cuộc khủng hoảng toàn cầu.
Chỉ một tranh chấp nhỏ cũng có thể làm bùng lên một cuộc chiến.
Hãy xây tương lai của xã hội và Giáo Hội trên Đá Tảng.
Hãy xây những dự tính của đời mình trên nền đá.
Nhờ đó những công trình của chúng ta trở thành vĩnh cửu.

Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay.
Chúng con thường xây nhà trên cát,
vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy,
nhưng lại không dám đem ra thực hành.
Chính vì thế
Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con.

Xin cho chúng con
đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa,
đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ.
Xin giúp chúng con dọn dẹp mảnh đất đời mình,
để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng truởng.
Ước gì ngôi nhà đời chúng con
được xây trên nền tảng vững chắc,
đó là Lời Chúa,
Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ