22 thg 8, 2016

Bên trong, bên ngoài (23.8.2016 – Thứ ba Tuần 21 Thường niên)


Lời Chúa: Mt 23, 23-26
Khi ấy, Đức Giêsu khiển trách các kinh sư và người Pharisêu rằng: 23 “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và thành tín. Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ.24 Quân dẫn đường mù quáng! Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc đà. 25 “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người rửa sạch bên ngoài chén đĩa, nhưng bên trong thì đầy những chuyện cướp bóc và ăn chơi vô độ.26 Hỡi người Pha-ri-sêu mù quáng kia, hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã, để bên ngoài cũng được sạch.
Suy nim:
Đức Giêsu đã từng nói về tám Mối Phúc trong Bài Giảng trên núi. 
Trong chương này, Ngài sẽ nói với các kinh sư và nhóm Pharisêu bảy lần: 
“Khốn cho các ngươi!” 
Đây không phải là lời chúc dữ cho bằng là lời trách than, buồn tiếc, 
vì những sự giả hình, che đậy nơi một số nhà lãnh đạo Do thái giáo. 
Nhưng giả hình không phải chỉ là bệnh của một số kinh sư ngày xưa. 
Nó là bệnh của những Kitô hữu trong Hội Thánh của Mátthêu sau năm 70. 
Và nó cũng là bệnh của những Kitô hữu thuộc thế kỷ hai mươi mốt. 
“Khốn cho các ngươi!” là một lời cảnh báo đối với chính bản thân tôi.
Bệnh được nhắc đến trong lời Khốn cho thứ tư (c. 23) 
là bệnh quá tập trung vào điều phụ thuộc mà bỏ quên điều cốt yếu. 
Có một số người Pharisêu bày tỏ sự đạo đức của mình 
qua việc nộp thuế thập phân về những thứ rau lặt vặt họ trồng trong vườn. 
Ba thứ rau thơm: bạc hà, thì là, rau húng, đúng ra không phải tính thuế, 
vì chỉ phải nộp thuế về hoa lợi của vụ mùa, của vườn cây ăn trái thôi. 
Nhưng có người đã nộp thuế về mọi thứ rau cỏ trong vườn (Lc 11, 42). 
Thuế thập phân chỉ đòi nộp một phần mười sản phẩm nông nghiệp làm được, 
để giúp việc thờ phượng Chúa trong Đền thờ và các người làm việc tại đó. 
Đức Giêsu không cản chuyện nộp thuế về những điều lặt vặt (c. 23). 
Ngài chỉ tiếc là những chuyện nặng ký hơn trong Lề Luật 
như công lý, lòng nhân và thành tín, lại bị bỏ quên (c. 23). 
Ba điều này đều được các ngôn sứ nhắc nhở (Is 1, 17; Hs 6, 6; Hb 2, 4). 
Ngôn sứ Mikha đã viết một câu nổi tiếng (Mk 6, 8): 
“Đức Chúa đòi anh em điều gì nếu không phải là sống theo công lý, 
mến chuộng lòng nhân và khiêm hạ đi với Thiên Chúa của anh em.” 
Có thể thái độ đạo đức giả bắt nguồn từ thói háo danh và sợ khó. 
Nộp thuế dễ được người ta thấy hơn 
và cũng khỏi phải hoán cải nơi bề sâu của lòng mình. 
Tập trung vào những cái lặt vặt để khỏi phải áy náy về chuyện hệ trọng. 
Làm tốt một chuyện nhỏ, nhưng lại làm hỏng một chuyện rất lớn.
Bệnh được nhắc đến trong lời Khốn cho thứ năm (c. 25) 
là bệnh quá coi trọng cái bên ngoài mà coi thường cái bên trong. 
Một số người Pharisêu loay hoay với chuyện lau sạch bên ngoài chén đĩa. 
Họ sợ mình trở nên ô uế nếu sử dụng đồ chưa được rửa kỹ. 
Tiếc thay, họ không để ý đủ đến sự nhơ uế bên trong tâm hồn. 
Mà đó mới là thứ nhơ uế thật sự đáng quan tâm. 
Có nguy cơ là sự sạch sẽ bên ngoài nhằm che đậy sự nhơ uế bên trong, 
và đánh lừa cái nhìn của người khác, khiến họ lầm tưởng. 
Thật ra trở về với lòng mình để nhận ra những ô nhơ, thật là điều khó. 
Rửa tay trước khi ăn, rửa bát đĩa trước khi dùng, là điều dễ hơn nhiều. 
Trở vào lòng mình, ta dễ bắt gặp bao tham lam, gian dối, thèm muốn vô độ. 
Những điều ấy ta không muốn nhìn nhận có nơi mình. 
Đức Giêsu mời chúng ta tìm kiếm sự tinh tuyền bên trong trước đã, 
rồi mới để ý đến cái sạch sẽ bên ngoài sau (c. 26). 
Xin Chúa cho chúng ta đừng bị đui mù, nhưng được sáng mắt (cc. 24. 26), 
để biết phân biệt cái chính, cái phụ, cái trong, cái ngoài.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu,
khi đến với nhau,
chúng con thường mang những mặt nạ.
Chúng con sợ người khác thấy sự thật về mình.
Chúng con cố giữ uy tín cho bộ mặt
dù đó chỉ là chiếc mặt nạ giả dối.
Khi đến với Chúa,
chúng con cũng thường mang mặt nạ.
Có những hành vi đạo đức bên ngoài
để che giấu cái trống rỗng bên trong.
Có những lời kinh đọc trên môi,
nhưng không có chỗ trong tâm hồn,
và ngược hẳn với cuộc sống thực tế.
Lạy Chúa Giêsu,
chúng con cũng thường ngắm mình trong gương,
tự ru ngủ và đánh lừa mình,
mãn nguyện với cái mặt nạ vừa vặn.
Xin giúp chúng con cởi bỏ mọi thứ mặt nạ,
đã ăn sâu vào da thịt chúng con,
để chúng con thôi đánh lừa nhau,
đánh lừa Chúa và chính mình.
Ước gì chúng con xây dựng bầu khí chân thành,
để chúng con được lớn lên trong bình an.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

21 thg 8, 2016

Tôi là nữ tì của Chúa (22.8.2016 – Thứ Hai, Đức Maria Nữ vương)


Lời Chúa: Lc 1, 26-38
26 Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét,27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. 28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.”29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.  0 Sứ thần liền nói: “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa.31 Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su.32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người.33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.” 34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng! ” 35 Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng.37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” 8 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.
Suy nim:
Maria, một thôn nữ của ngôi làng Nadarét nhỏ bé thuộc vùng Galilê. 
Cô đã đính hôn, và cứ sự thường, Cô sẽ kết hôn với ông Giuse. 
Cuộc sống của Cô bề ngoài chẳng có gì khác thường. 
Nhưng bên trong, Cô là một kiệt tác của Thiên Chúa. 
Đơn giản vì Cô được tuyển chọn giữa mọi phụ nữ trên địa cầu 
để trở nên Mẹ của Con Thiên Chúa, Mẹ của chính Ngôi Lời nhập thể. 
Thiên Chúa đã làm những điều tốt đẹp nhất cho Cô 
để Cô xứng đáng với đặc ân mà chẳng ai dám nghĩ tới.
Thiên Chúa muốn Con Một của Ngài làm người trăm phần trăm, 
nên Ngài cần một người mẹ trần thế cho Người Con ấy. 
Maria được chọn và được chuẩn bị hết sức chu đáo cho trọng trách này. 
Nhưng Thiên Chúa vẫn tôn trọng quyết định của Cô. 
Maria có chấp nhận cộng tác vào kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa không ? 
Một Thiên Chúa tôn trọng tự do là một Thiên Chúa biết mời gọi, hỏi ý. 
Thiên Chúa cần sự gật đầu ưng thuận của một cô thiếu nữ xứ Paléttin 
để Con của Ngài được làm người ở trên trái đất. 
Thiên Chúa khiêm tốn không muốn đặt Cô trước sự đã rồi. 
Ngài muốn Con của Ngài được Cô đón nhận vào cả hồn lẫn xác.
Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện sứ thần Gabrien truyền tin cho Maria. 
Đúng hơn đây là chuyện Thiên Chúa siêu việt hỏi ý một thụ tạo nhỏ bé. 
Lời chào của sứ thần làm Cô rất bối rối, không hiểu và sợ hãi (cc. 29-30). 
Maria được chào là Đấng đầy ân sủng, 
nghĩa là người được Thiên Chúa đặc biệt mến yêu. 
Ngài vẫn luôn ở cùng Cô ngay từ khi Cô còn trong lòng mẹ. 
Sứ thần báo tin Cô sẽ thụ thai một con trai. 
Người Con này là Con Đấng Tối Cao, là Vị Vua thuộc dòng Đavít (c. 33). 
Hẳn Maria biết ngay là mình được mời gọi làm Mẹ Đấng Mêsia, 
một danh dự mà bao thiếu nữ Do thái mong đợi.
Nhưng Maria vẫn chưa hiểu làm sao Cô có thể thụ thai 
khi Cô chưa làm lễ thành hôn và về chung sống với chồng (c. 34). 
Sứ thần cho biết việc Cô thụ thai là chuyện độc nhất vô nhị. 
Cô có con là vì “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên Cô 
và quyền năng của Đấng Tối Cao sẽ tỏa bóng trên Cô” (c. 35). 
Người chồng tương lai của Cô không dự phần vào việc thụ thai này. 
Con của Cô sẽ được gọi là Con Thiên Chúa theo nghĩa viên mãn nhất.
Maria đã nói tiếng Xin Vâng với đề nghị của Thiên Chúa (c. 38). 
Cô đã thụ thai từ khi nói tiếng Xin Vâng đầy tín thác ấy. 
Ngôi Hai Thiên Chúa đã hiện diện trong lòng Cô, trong đời Cô. 
Chúng ta cũng được Thiên Chúa mời gọi và hỏi ý như Maria xưa. 
Ngài cũng cần từng người chúng ta để cứu độ cả nhân loại. 
Nếu chúng ta chịu cưu mang Đức Giêsu, sinh hạ và làm cho Ngài lớn lên, 
thì chúng ta được chia sẻ chức làm mẹ của Mẹ Thiên Chúa.
Cầu nguyn:
Lạy Mẹ Maria,
khi đọc Phúc Âm,
lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường.
Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Đức Giêsu.
Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ.
Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana.
Mẹ đi thăm Đức Giêsu khi Ngài đang rao giảng.
Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.
Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi
âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong,
từ con người hay từ Thiên Chúa.
Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Đức Giêsu
trong mọi bước đường của cuộc sống.
Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa.
Có những con đường đầy máu và nước mắt.
Xin Mẹ dạy chúng con
đừng sợ lên đường mỗi ngày,
đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa
dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.
Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu
để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ
đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.
  Lm.Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

20 thg 8, 2016

Chúa Nhật XXI Thường Niên - Năm C


Tin Mừng Lc 13,22-30
          
Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi ngang qua các thành thị và làng mạc mà giảng dạy. Có kẻ hỏi Người: “Thưa Ngài, những người được cứu thoát thì ít, có phải không?” Người bảo họ: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được. Một khi chủ nhà đã đứng dậy và khoá cửa lại, mà anh em còn đứng ở ngoài, bắt đầu gõ cửa và nói: “Thưa ngài, xin mở cho chúng tôi vào!”, thì ông sẽ bảo anh em: “Các anh đấy ư? Ta không biết các anh từ đâu đến!” Bấy giờ anh em mới nói: “Chúng tôi đã từng được ăn uống trước mặt ngài, và ngài cũng đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi”. Nhưng ông sẽ đáp lại anh em: “Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính! Ở đó anh em sẽ khóc lóc nghiến răng, khi thấy các ông Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp cùng tất cả các ngôn sứ được ở trong Nước Thiên Chúa, còn mình lại bị đuổi ra ngoài. Thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa. Và kìa có những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, và có những kẻ đứng đầu sẽ xuống hàng chót.”
Sunday XXI in Ordinary Time - YearC
Gospel LK 13,22-30
Jesus passed through towns and villages,
teaching as he went and making his way to Jerusalem. 
Someone asked him,
“Lord, will only a few people be saved?” 
He answered them,
“Strive to enter through the narrow gate,
for many, I tell you, will attempt to enter
but will not be strong enough. 
After the master of the house has arisen and locked the door,
then will you stand outside knocking and saying,
‘Lord, open the door for us.’
He will say to you in reply,
‘I do not know where you are from.
And you will say,
‘We ate and drank in your company and you taught in our streets.’
Then he will say to you,
‘I do not know where you are from. 
Depart from me, all you evildoers!’
And there will be wailing and grinding of teeth
when you see Abraham, Isaac, and Jacob
and all the prophets in the kingdom of God
and you yourselves cast out.
And people will come from the east and the west
and from the north and the south
and will recline at table in the kingdom of God. 
For behold, some are last who will be first,
and some are first who will be last.”

Cửa hẹp (21.8.2016 – Chúa nhật 21 Thường niên C)


Lời Chúa: (Lc 13,23-30)
22 Hồi ấy, trên đường lên Giêrusalem, Ðức Giêsu đi ngang qua các thành thị và làng mạc mà giảng dạy. 23 Có kẻ hỏi Người: “Thưa Ngài, những người được cứu thoát thì ít, có phải không?”
 Người bảo họ: 24 “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được. 25 “Một khi chủ nhà đã đứng dậy và khoá cửa lại, mà anh em còn đứng ở ngoài, bắt đầu gõ cửa và nói: “Thưa ngài, xin mở cho chúng tôi vào!”, thì ông sẽ bảo anh em: “Các anh đấy ư? Ta không biết các anh từ đâu đến!”26 Bấy giờ anh em mới nói: “Chúng tôi đã từng được ăn uống trước mặt ngài, và ngài cũng đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi”. 27 Nhưng ông sẽ đáp với anh em: “Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính!”. 28 “Ở đó anh em sẽ khóc lóc nghiến răng, khi thấy các ông Ápraham, Ixaác và Giacóp cùng tất cả các ngôn sứ được ở trong Nước Thiên Chúa, còn mình lại bị đuổi ra ngoài. 29 Thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa. 30 “Và kìa có những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, và có những kẻ đứng đầu sẽ xuống hàng chót”.
Suy Niệm
Cuộc đời thật ra gồm nhiều cửa hẹp.
Cửa hẹp khi thi vào đại học.
Cửa hẹp khi đi xin việc làm.
Cửa hẹp khi muốn đưa trái banh vào lưới.
Sống là phấn đấu bước qua nhiều cửa hẹp.
Cửa càng hẹp, càng phải cố gắng nhiều.
Cửa hẹp mà vào được mới quý.
Nếu thiên đàng có cửa,
thì hẳn vào cửa thiên đàng chẳng phải như dạo chơi.
“Hãy chiến đấu để vào qua cửa hẹp” (Lc 13,24),
vì “cửa hẹp dẫn đến sự sống” (Mt 7,14).
Chiến đấu ở đây là chiến đấu với chính mình,
với cái tôi cồng kềnh của mình,
nặng nề vì những vun vén cá nhân,
phình to vì tự hào và tham vọng.
Thật ra cửa vào sự sống không hẹp
nhưng hẹp vì cái tôi của tôi to quá.
Cần nỗ lực liên tục để giữ cho cái tôi nhỏ lại,
khiêm hạ trước Thiên Chúa, cởi mở trước anh em.
Cần có một cái tôi như trẻ thơ
mới được vào Nước Trời (Mt 18,3).
Cái tôi của chúng ta luôn có khuynh hướng bành trướng
nhờ thu tích nơi mình tri thức, tiền bạc, khả năng.
Cả kinh nghiệm, tuổi tác, đạo đức, chức vụ,
cũng có thể làm cái tôi xơ cứng và khép lại.
Ðể “người lớn” trở nên hồn hậu như trẻ thơ,
cần phải biến đổi và tự hạ (x. Mt 18,3-4).
Ðây thật là một cuộc chiến với chính mình.
Khi hủy mình ra không, ta sẽ dễ đi qua cửa hẹp.
Nhiều người Do Thái đến chậm, khi cửa đã đóng.
Họ gõ cửa và đòi vào.
Họ tưởng thế nào mình cũng có một chỗ nơi bàn tiệc,
bởi lẽ mình đã từng ngồi đồng bàn với Ðức Giêsu,
và đã nhiều lần nghe Ngài giảng dạy.
Tiếc thay, tương quan đó lại quá hời hợt
đến độ Chúa phải lên tiếng nói với họ:
“Ta không biết các anh từ đâu đến!”
Chúa cũng có thể nói với chúng ta như vậy,
dù chúng ta đã dự lễ, rước lễ, nghe giảng, tĩnh tâm…
Chúa vẫn không quen biết chúng ta
vì chúng ta chẳng để cho Ngài đi vào đời mình.
Chúng ta vẫn là những người xa lạ trước mắt Chúa.
Ðời sống Kitô hữu là một cuộc chiến đấu liên tục.
Chiến đấu để qua cửa hẹp nhờ bỏ cái tôi ích kỷ.
Chiến đấu để vào trước khi cửa đóng lại.
Cứu độ là một ơn Chúa ban,
nhưng ta phải nỗ lực mới dám đưa tay đón nhận.
Ước gì chúng ta đừng tự hào vì đã biết Chúa,
nhưng phải làm sao để Chúa biết ta và reo lên:
“Ðây là đầy tớ tốt lành và trung tín.”
Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con dám hành động
theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa.
Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện,
vì xác tín rằng
Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con,
Chúa ngàn lần quảng đại hơn con,
và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con.
Lạy Chúa Giêsu trên thập giá,
xin cho con dám liều theo Chúa
mà không tính toán thiệt hơn,
anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ,
can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim,
và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa.
Ước gì khi dâng lên Chúa
những hy sinh làm cho tim con rướm máu,
con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt
của người một lòng theo Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

ĐỂ ĐƯỢC CHÚA NÂNG LÊN


Suy Niệm Lời Chúa Thứ Bảy tuần XX Thường Niên C
ĐỂ ĐƯỢC CHÚA NÂNG LÊN

LỜI CHÚAMt 23, 1 - 12

(1)Bấy giờ Ðức Giêsu nói với đám đông và các môn đệ Người rằng: (2) "Các kinh sư và các người Pharisêu ngồi trên tòa ông Môsê mà giảng dạy. (3) Vậy, những gì họ nói thì anh em hãy làm, hãy giữ; nhưng đừng theo hành động của họ mà làm, vì họ nói mà không làm. (4) Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. (5) Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. (6) Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, (7) ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là "rápbi".
(8) "Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là "rápbi", vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. (9) Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. (10) Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Ðức Kitô. (11)Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. (12)

SUY NIỆM“Ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên” (Mt 17, 27)
1. Sau khi đọc Tin Mừng hôm nay, có lẽ nhiều độc giả bị rơi vào hai trạng cảm xúc: hứng thú và hoang mang. Phải lối sống của những người kiêu ngạo, giả hình được Chúa Giêsu mô tả (câu 1- 8) hẳn sẽ khiến cho nhiều người cảm thấy thích thú vì thấy Lời Chúa ứng nghiệm ngay trong cuộc sống này. Và rồi cũng sẽ có nhiều người cảm thấy hoang mang vì chưa biết xử trí thế nào với những người thầy, người cha, người lãnh đạo của mình.

Nhưng khi trấn tĩnh lại, đọc lại bản văn Tin Mừng từ đầu đến cuối, chậm rãi và khát khao như thói quen ngày nào, thì tôi – bạn và anh chị hẳn đã cảm nhận có cái gì đó thật tĩnh, thật lặng, thật êm, thật ngọt trong câu cuối cùng, câu 12: Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên. Câu này có hai vế rõ rệt, phân biệt giữa hai ranh giới tiêu cực với tích cực, việc xấu với việc tốt, ấy là chuyện tôn mình lên và hạ mình xuống.

2. Chuyện tôn mình lên đã được Chúa Giêsu mô tả khá chi tiết trong câu 1 đến 8. Vì thế, ta không khó để nhận ra bài học và sứ điệp Chúa gửi. Tôi muốn cùng bạn và anh chị, ta dùng ít phút ngắn ngủi này để xin Chúa Giêsu ta hiểu và thực hành chuyện hạ mình xuống.

Trước hết, hạ mình xuống là nhận thật Chúa là ai và tôi là ai. Thánh Augustino, sau bao năm tìm kiếm phù hoa thế giá trần gian, đã xin ơn được biết Chúa và biết chính mình hòng sống với Chúa cho phải phép, phải tình. Con người muốn bằng Chúa, tổ tông xưa đã phạm tội. Tôi và anh chị, có khi miệt mài loan báo Tin Mừng, loan báo về Chúa, nhưng lại tìm cách phô trương bản thân cách tinh vi. Tham vọng phô trương, tham vọng vun tôn cho uy tín và danh giá bản thân khiến nhiều tông đồ của Chúa dần xa Chúa, nhiều tác viên Tin Mừng dần trở thành chuyên viên tin buồn. Đáng tiếc thay, đáng thương thay.

Kế đến, hạ mình xuống là nhận thật phẩm giá của mọi người, phẩm giá ấy là hình ảnh Thiên Chúa trong mỗi người. Phẩm giá ấy đòi ta phải tôn trọng họ, phải dành cho họ quyền lợi và sự bình đẳng mà họ được hưởng trong tư cách một con người, cho dù họ đã từng có lúc sống thiếu đạo đức, thiếu nhân tâm, ... Đại đa số chúng ta thường tìm cách tôn trọng những người thầy, người cha, người lãnh đạo nào đem lại cho ta những quyền này lợi khác. Sự tôn trọng ấy nhiều khi đạt đến độ ta xem nhẹ hoặc lãng quên vai trò của Thầy các thầy, Cha các cha, Lãnh đạo các lãnh đạo là Ba Ngôi Thiên Chúa.

3. Sau cùng, hạ mình xuống là nhận thật thân phận yếu hèn và những giới hạn của bản thân ta. Nhờ ý thức này, ta biết học hành trong khiêm nhường, phục vụ trong kín đáo, bảo vệ công lý – hòa bình – sự thật trong bình tĩnh và khôn ngoan, ... nhất là đón nhận sự trợ giúp của anh chị em cũng như phúc lành của Chúa với con tim cảm mến và biết ơn chân thành.

Sứ điệp Tin Mừng đã rõ, hôm nay Chúa Giêsu mời gọi tôi, bạn và anh chị soi gương đời mình xem có những góc nào, chi tiết nào thuộc về chuyện nâng mình lên; những điểm nào, nét nào cho thấy ta đã làm được việc hạ mình xuống. Ai cũng muốn mình được nâng lên, được ở vị thế cao đẹp, nhưng lên bằng cách nào, đứng bằng cách nào mới là quan trọng. Câu trả lời đã có sẵn: ai tự nâng mình lên, sẽ bị Chúa hạ xuống; ai tự hạ mình xuống, chính Chúa sẽ đưa họ lên. Tôi, bạn và anh chị, ta chọn cách nào?

4. Lạy Chúa Giêsu khiêm nhường trong lòng, tạ ơn Chúa đã tự hạ mình xuống đến nỗi bằng lòng chết và chết trên thập giá để cứu chuộc con, ta ơn Chúa đã cúi xuống đời con nhớp nhơ tội lỗi rồi nâng con lên trong trái tim yêu bao la, tinh tuyền và cao cả của Chúa. Con muốn hạ mình xuống, con muốn được chính Chúa nâng con lên trong tầm cao và vị thế riêng Chúa dành cho con. Xin giúp con, lạy Chúa là Chúa của con. Amen.

Nt. Anna Têrêxa Thiên Hoàng
Dòng Đa Minh Thánh Tâm

19 thg 8, 2016

Điều răn trọng nhất (19.8.2016 – Thứ Sáu Tuần 20 Thường niên)


Lời Chúa: Mt 22, 34-40
34 Khi nghe tin Đức Giê-su đã làm cho nhóm Xa-đốc phải câm miệng, thì những người Pha-ri-sêu họp nhau lại. –35 Rồi một người thông luật trong nhóm hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng:36 “Thưa Thầy, trong sách Luật Mô-sê, điều răn nào là điều răn trọng nhất? “37Đức Giê-su đáp: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi.38 Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất.39 Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.40 Tất cả Luật Mô-sê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy.”
Suy niệm
Theo truyền thống hội đường Do-thái, Luật gồm 613 điều răn.
365 điều cấm làm và 248 điều phải làm.
Giữa một rừng điều răn như thế, người thông luật đã hỏi Đức Giêsu:
“Điều răn nào trọng nhất trong Luật Môsê ?” (c. 36).
Đức Giêsu đã trả lời bằng một câu trong kinh Shema, 
kinh mà người Do-thái phải đọc mỗi ngày.
“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi,
với tất cả trái tim ngươi, tất cả linh hồn ngươi, tất cả trí khôn ngươi” (Tl 6, 5).
Và Ngài còn thêm một điều răn thứ hai nữa (c. 39).
“Ngươi phải yêu mến người thân cận như chính mình” (Lv 19, 18).
Tất cả Luật Môsê nằm trong hai điều răn đó.
Hai điều răn được gói trong một động từ yêu.Mọi điều cấm làm và mọi điều buộc làm, đều bắt nguồn từ và qui về tình yêu.
Các bạn trẻ thường nghĩ yêu là chuyện dễ.
Nhưng yêu với tất cả trái tim, tất cả linh hồn, tất cả trí khôn, tất cả sức lực,
nghĩa là yêu với trọn cả con người mình, thì điều đó không dễ.
Đối với người Do-thái, trái tim là nơi phát sinh toàn bộ đời sống tinh thần.
Yêu mến Thiên Chúa bằng tất cả trái tim của mình
là để cho Ngài chi phối mọi tư tưởng, mọi ý muốn, mọi tình cảm.
Tất cả đều nhằm làm cho Ngài được mọi người nhận biết và tôn vinh.
Yêu người thân cận như chính mình cũng là điều rất khó.
Có bao người làm chúng ta đau khổ và bị xúc phạm.
Yêu thương và tôn trọng họ đòi một sự từ bỏ mình không nhỏ.
Nhưng chúng ta cũng dễ coi mình là trung tâm và qui tất cả về mình.
Chúng ta lạnh lùng trước nỗi đau, thiếu sẻ chia và độc đoán,
đôi khi dùng tha nhân như phương tiện lót đường để ta tiến thân.
Nói chung, dù yêu Chúa hay yêu người, chúng ta cũng phải ra khỏi mình,
trao đi chính mình và chấp nhận mọi hy sinh mà tình yêu đòi hỏi.
Đức Giêsu đã tóm Luật Môsê trong động từ yêu mến.Và Ngài đã hoàn thiện Luật này bằng cách đẩy yêu mến đến cùng.
Kitô hữu chẳng những yêu mến Thiên Chúa với trọn con người mình,
mà còn được mời yêu mến Đức Giêsu trên mọi thụ tạo khác,
trên mọi của cải, trên những người ruột thịt, và trên cả mạng sống.
Kitô hữu là người mang mối tình sâu đậm với Đức Giêsu, 
“Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2, 20),
đến nỗi họ có thể tuyên xưng như Phêrô : “Thầy biết con mến Thầy.”
Đức Giêsu cũng không chỉ đòi yêu tha nhân như chính mình.
Ngài còn đòi ta phải yêu như Ngài đã yêu (Ga 13, 34-35).
Một tình yêu tha thứ đến vô cùng, một tình yêu đối với cả kẻ thù,
một tình yêu phục vụ như người tôi tớ, một tình yêu dám hiến mạng.
Kitô hữu tự bản chất là người biết yêu và cuộc đời chỉ là tình yêu.
Tình yêu đích thực với Thiên Chúa thì đưa tôi về với anh em.
Tình yêu đối với anh em lại đòi tôi phải trở về với Thiên Chúa.
Chỉ mong đời tôi đong đưa giữa hai tình yêu đó, để chúng nên một tình yêu.
Lời nguyện
Con đã yêu Chúa quá muộn màng!
Ôi lạy Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính,
vừa luôn mới mẻ,
con đã yêu Chúa quá muộn màng!
Bấy giờ Chúa ở trong con
mà con thì ở ngoài,
con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài.
Con thật hư hỏng,
khi chạy theo các thụ tạo xinh đẹp.
Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con
mà con lại không ở với Chúa.
Các thụ tạo xinh đẹp kia cứ giữ con ở xa Chúa,
trong khi chúng hiện hữu được là nhờ Chúa.
Chúa đã gọi con, đã gọi to
và phá tan sự điếc lác của con.
Chúa đã soi sáng
và xua đi sự mù lòa của con.
Chúa đã tỏa hương thơm ngát
để con được thưởng thức,
và giờ đây hối hả quay về với Chúa.
Con đã nếm thử Chúa
và giờ đây con đói khát Người.
Chúa đã chạm đến con,
nên giờ đây con nóng lòng
chạy đi tìm anh bình nơi Chúa.
Thánh Âu Tinh
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

17 thg 8, 2016

Tiệc cưới đã sẵn sàng (18.8.2016 – Thứ năm Tuần 20 Thường niên)


Lời Chúa: Mt 22, 1-14
1 Đức Giê-su lại dùng dụ ngôn mà nói với họ rằng:2 “Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình.3 Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến.4 Nhà vua lại sai những đầy tớ khác đi, và dặn họ: “Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng: Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới! “5 Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn,6 còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.7 Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng.8 Rồi nhà vua bảo đầy tớ: “Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng.9 Vậy các ngươi đi ra các ngã đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới.”10 Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp ai, bất luận xấu tốt, cũng tập hợp cả lại, nên phòng tiệc cưới đã đầy thực khách.11 “Bấy giờ nhà vua tiến vào quan sát khách dự tiệc, thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới,12 mới hỏi người ấy: “Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới? ” Người ấy câm miệng không nói được gì.13 Nhà vua liền bảo những người phục dịch: “Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng!14 Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.”
Suy niệm
Dụ ngôn hôm nay nói về một tình yêu bị từ chối.
Chẳng có gì long trọng và tưng bừng cho bằng tiệc cưới của hoàng tử.
Tiệc cưới này do chính nhà vua khoản đãi với sự chuẩn bị chu đáo.
Vua đã mời các quan khách từ trước, và còn mời nhiều lần sau đó.
Trước những lời mời trân trọng của nhà vua, họ đã chối từ.
Thái độ của quan khách thật không sao hiểu nổi.
Họ chẳng sợ xúc phạm đến nhà vua khi coi chuyện đi buôn và chăn nuôi
quan trọng hơn chuyện dự tiệc cưới hoàng tử (c. 5).
Thậm chí có kẻ còn bắt các đầy tớ, hành hạ và giết đi (c. 6).
Những khách quý bây giờ trở thành kẻ sát nhân.
Họ sẽ phải chịu cơn thịnh nộ ghê gớm của nhà vua về sự xúc phạm đó.
Như thế tiệc cưới cho hoàng tử sẽ đi về đâu ?
Ai là người sẽ được mời tiếp theo, khi những người trước tỏ ra bất xứng ?
Nhà vua đã đưa ra một quyết định rất bất ngờ.
“Hãy đi ra các ngả đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới” (c. 9).
Như thế phòng tiệc bây giờ vẫn đầy người được mời, có cả tốt lẫn xấu.
Dụ ngôn trên đây lại được kết nối với một dụ ngôn khác.
Chúng ta ngạc nhiên khi thấy nhà vua đi vào phòng tiệc
để quan sát cách ăn mặc của những vị khách đến từ đường phố (c. 11).
Có người không mặc y phục lễ cưới và đã bị trừng phạt nặng nề (c. 13).
Tại sao lại phạt anh, khi anh bất ngờ được đưa vào ăn cưới ?
Nhưng đừng quên các người khác đều mang y phục lễ cưới đầy đủ,
nên anh chẳng nói được gì để tự biện minh (c. 12).
Lịch sự với Thiên Chúa là điều ta dễ quên.
Ngài vẫn trân trọng mời ta dự tiệc chung vui với Ngài, với Con của Ngài.
“Mọi sự đã sẵn, mời quý vị đến dự tiệc cưới” (c. 4).
Đối với Ngài, sự hiện diện của chúng ta đem lại niềm vui lớn.
Khi đa số dân Do-thái, những khách quý được mời trước, từ chối Ngài, 
Ngài đã không muốn phòng tiệc bị trống, tiệc cưới bị đình hoãn.
Thiên Chúa chấp nhận mở cửa phòng tiệc cho mọi người.
Họ đến từ muôn phương, có người tốt người xấu, để làm nên Giáo hội. 
Giáo hội gồm những người được mời và được gọi một cách nhưng không.
Tuy nhiên, chúng ta vẫn cần lịch sự với Thiên Chúa, người chủ tiệc,
cần mặc y phục lễ cưới một cách đàng hoàng.
Y phục ấy chính là một đời sống nghiêm túc theo giáo huấn của Đức Giêsu.
Các kitô hữu chúng ta đã được ngồi trong phòng tiệc của Thiên Chúa.
Chúng ta đã được mời và được gọi để sống trong Giáo hội, 
nhưng chưa chắc chúng ta nằm trong số những người được tuyển chọn.
Số người được chọn bao giờ cũng ít hơn số người được gọi.
Để vào số những người được chọn, chúng ta phải biết trân trọng ơn ban.
Có khi chúng ta cũng coi chuyện buôn bán làm ăn của mình 
quan trọng hơn những lời mời khẩn thiết đến từ Thiên Chúa.
Làm thế nào để chúng ta giữ được ơn cứu độ Chúa đang ban hôm nay?
Lời nguyện
Lạy Chúa Giêsu,
xin thương nhìn đến Hội Thánh
là đàn chiên của Chúa.
Xin ban cho Hội Thánh
sự hiệp nhất và yêu thương,
để làm chứng cho Chúa
giữa một thế giới đầy chia rẽ.
Xin cho Hội Thánh
không ngừng lớn lên như hạt lúa.
Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước,
đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên.
Ước gì Hội Thánh trở nên men
được vùi sâu trong khối bột loài người
để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh.
Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp
để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ.
Xin cho Hội Thánh
trở nên bàn tiệc của mọi dân nước,
nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do.
Cuối cùng xin cho chúng con
biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời,
nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh.
Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian,
nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.