21 thg 1, 2017

Đức Thánh Cha Phanxicô chúc mừng Tân Tổng thống Mỹ Donald Trump


VATICAN. Thứ sáu 20.01.2017, Đức Thánh Cha đã gửi lời chúc mừng đến Tân Tổng thống Mỹ  Donald Trump. Sau đây là lời chúc mừng của Đức Thánh Cha.
Kính gửi Ngài Donald Trump
Tổng thống Hoa Kỳ
Nhà Trắng
Washington
Nhân dịp ông nhậm chức Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ, tôi xin gửi tới ông lời cầu chúc tốt đẹp và thân ái, và chắc chắn rằng tôi cầu nguyện cùng Thiên Chúa Toàn Năng để Ngài ban cho ông sức mạnh và khôn ngoan để ông thi hành chức vụ cao cả này.
Trong thời điểm gia đình nhân loại chúng ta đang bị vây hãm bởi các cuộc khủng hoảng nhân đạo nghiêm trọng, khẩn thiết cần có những phản ứng chính trị vừa nhìn xa trông rộng vừa thống nhất, tôi cầu nguyện để các quyết định của ông sẽ được hướng dẫn bởi những giá trị đạo đức sâu xa và các giá trị tinh thần phong phú, những giá trị ấy vốn định hình lịch sử của người Mỹ và những cam kết của dân tộc ông cho sự tiến bộ của nhân phẩm và tự do trên thế giới.
Dưới sự lãnh đạo của ông, cầu mong rằng tầm vóc của nước Mỹ tiếp tục được cân đo trên hết là dựa vào sự quan tâm mà nước Mỹ dành cho người nghèo, người bị loại bỏ và những ai đang cần được giúp đỡ, giống như anh Lazaro đang ở trước cửa nhà chúng ta.
Với những tâm tình ấy, tôi cầu xin Chúa ban cho ông và gia đình ông cũng như tất cả người dân Mỹ thân yêu, phúc lành bình an, phúc lành hòa hợp và thịnh vượng về vật chất cũng như tinh thần.
Đức Giáo Hoàng Phanxicô
Chuyển ngữ: Tứ Quyết SJ
Sau đây là nguyên văn bằng tiếng Anh:
The Honorable Donald Trump
President of the United States of America
The White House 
Washington
Upon your inauguration as the forty-fifth President of the United States of America, I offer you my cordial good wishes and the assurance of my prayers that Almighty God will grant you wisdom and strength in the exercise of your high office. At a time when our human family is beset by grave humanitarian crises demanding far-sighted and united political responses, I pray that your decisions will be guided by the rich spiritual and ethical values that have shaped the history of the American people and your nation’s commitment to the advancement of human dignity and freedom worldwide. Under your leadership, may America’s stature continue to be measured above all by its concern for the poor, the outcast and those in need who, like Lazarus, stand before our door.  With these sentiments, I ask the Lord to grant you and your family, and all the beloved American people, his blessings of peace, concord and every material and spiritual prosperity.
                                                                     Franciscus PP.

20 thg 1, 2017

Người bị mất trí (21.01.2017 – Thứ Bảy Tuần 2 Thường niên)


Lời Chúa: Mc 3, 20-21
20Khi ấy, Đức Giêsu trở về nhà và đám đông lại kéo đến, thành thử Người và các môn đệ không sao ăn uống được. 21Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí.
Suy nim:
Bài Tin Mừng hôm nay thật là ngắn, chỉ gồm có hai câu. 
Nhưng câu chuyện kể lại có thế làm chúng ta bối rối. 
Đức Giêsu đã gặp sự chống đối từ phía các kinh sư và người Pharisêu. 
Bây giờ Ngài lại gặp sự hiểu lầm từ phía những thân nhân, 
trong đó có thể có thân mẫu của Ngài (x. Mc 3, 31).
Khi  Đức Giê su và các môn đệ trờ về nhà ở Caphácnaum, 
đám đông lại kéo đến. 
Nhu cầu thật lớn lao và thúc bách  khiến cả nhóm không thể nào có giờ ăn. 
Thân nhân của Ngài nghe tin ấy thì hốt hoảng. 
Có lẽ họ đã đi từ quê làng Nadarét đến để gặp Đức Giêsu. 
Họ nghĩ Ngài bị mất trí và họ muốn lôi Ngài về lại quê nhà. 
Họ sẵn sàng dùng sức mạnh để ép Đức Giêsu phải đi.
Kể cũng lạ nếu chỉ dựa vào chuyện Đức Giêsu không ăn 
để vội vã kết luận là Ngài mất trí. 
Các thân nhân chẳng để ý đến chuyện đám đông chạy đến với Ngài 
để được trừ quỷ, được chữa bệnh và để được nghe giảng. 
Làm sao một người mất trí có thể làm được những việc như thế ? 
Xem ra họ không hiểu mấy về con người và sứ mạng của Đức Giêsu.
Thật ra dưới mắt của các thân nhân, 
Đức Giêsu có những điều chẳng bình thường chút nào. 
Ngài đã không lập gia đình như những thanh niên khác. 
Ngài đã bỏ nghề thợ mộc ở Nadarét để lang thang khắp đó đây. 
Dù không phải là người học thức, 
Ngài đã chiêu tập một nhóm môn đệ chủ yếu là dân đánh cá, 
đã giao du với những hạng người nên tránh, đã dám đụng độ với các kinh sư, 
và bây giờ Ngài đang mê mệt với một đám đông cuồng nhiệt theo Ngài. 
Họ tự hỏi ông Giêsu, người thân của họ, có vấn đề gì về tâm lý không, 
có rơi vào tình trạng hoang tưởng tự đại không.
Chúng ta cần nhiều thời gian để hiểu được sự “mất trí” của Đức Giêsu. 
Quan hệ máu mủ có khi lại làm cản trở việc nhận ra Ngài là ai. 
Đức Giêsu bao giờ cũng vượt trên những gì chúng ta thường nghĩ. 
Cần thấy được sự khôn ngoan và lòng nhân hậu của Thiên Chúa 
nơi sự “mất trí” và điên rồ của Đức Giêsu trên thập giá (1 Cr 1, 18).
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu, 
dân làng Nadarét đã không tin Chúa 
vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công. 
Các môn đệ đã không tin Chúa 
khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự. 
Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa 
chỉ vì Chúa sống như một con người,
Cũng có lúc chúng con không tin Chúa 
hiện diện dưới hình bánh mong manh, 
nơi một linh mục yếu đuối, 
trong một Hội thánh còn nhiều bất toàn.
Dường như Chúa thích ẩn mình 
nơi những gì thế gian chê bỏ, 
để chúng con tập nhận ra Ngài 
bằng con mắt đức tin.
Xin thêm đức tin cho chúng con 
để khiêm tốn thấy Ngài 
tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

19 thg 1, 2017

Đến với Người, ở với Người (20.01.2017- Thứ Sáu Tuần 2 Thường niên)


Lời Chúa: Mc 3, 13-19
13 Rồi Người lên núi và gọi đến với Người những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người.14 Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng,15 với quyền trừ quỷ.16 Người lập Nhóm Mười Hai và đặt tên cho ông Si-môn là Phê-rô,17 rồi có ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê, và ông Gio-an em ông Gia-cô-bê -Người đặt tên cho hai ông là Bô-a-nê-ghê, nghĩa là con của thiên lôi-,18 rồi đến các ông An-rê, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Ta-đê-ô, Si-môn thuộc nhóm Quá Khích,19 và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt là chính kẻ nộp Người.
Suy nim:
Thông thường ở xã hội Do Thái, người môn đệ đi tầm sư học đạo. 
Còn Thầy Giêsu lại đi “gọi” học trò. 
Thầy muốn lập một nhóm học trò ruột, hết sức gần gũi với mình. 
Những người Thầy muốn, Thầy đã gọi họ lại. 
Và họ đã đáp lời mà đến với vị Thầy đang ở trên núi. 
Như thế sáng kiến thì bắt nguồn từ Thầy, 
còn đáp lại là điều con người cần thực hiện.
Thầy Giêsu muốn lập một nhóm mười hai môn đệ. 
Có thể vì Thầy nhớ đến mười hai chi tộc Ítraen ngày xưa. 
Mục đích của nhóm Mười Hai này là ở với Thầy và được Thầy sai đi. 
Ở với là chuyện ưu tiên, và cũng là chuyện dễ bị xao lãng. 
Ở với là có tương quan thân thiết và thường xuyên với Thầy. 
Ở với là chia sẻ cuộc sống ăn ở, đói no, thành công, thất bại. 
Khi ở với Thầy Giêsu, người môn đệ hiểu Thầy sâu xa và gắn bó với  Thầy. 
Khi các môn đệ đến với và ở với Thầy Giêsu, 
họ như được tách ra khỏi đám đông. 
Sau này, khi tìm người thay thế Giuđa phản bội, 
Phêrô đòi đó phải là người đã sống với Thầy Giêsu ngay từ đầu (x.Cv 1, 22).
Ở với nằm trong định nghĩa về người môn đệ của Thầy Giêsu. 
Nhưng đó không phải là điểm dừng. 
Ở lại với Chúa là để được sai đến với con người. 
Được tách ra khỏi đám đông chính là để được sai đến với đám đông, 
trong tư cách của người đã được mắt thấy tai nghe Thầy Giêsu. 
Người môn đệ được sai sẽ được phép làm những việc y hệt như Thầy : 
rao giảng Tin Mừng và trừ quỷ nhằm phục vụ cho con người. 
Chẳng những họ làm việc như Thầy, họ còn làm việc của Thầy và với Thầy
Không ở với thì cũng chẳng được sai đi, và cũng không đủ sức để được sai. 
Nhưng ở với là để có ngày được sai đi, mà sai đi thì vẫn luôn ở với.
Kitô hữu là người được gọi, để ở với Chúa Giêsu và được ngài sai đi. 
Cuộc sống xao động hôm nay có vẻ làm ta quên ở với Chúa 
và rơi vào tình trạng nghiện việc. 
Chính vì thế công việc ta làm không đem lại hiệu quả thực sự và lâu bền. 
Hãy ở với Giêsu mỗi ngày 15 phút, bạn sẽ thấy mọi sự thay đổi.
Cầu nguyn:
Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào, 
xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.
Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc, 
xin cho con quý chuộng những lúc 
được an nghỉ trước nhan Chúa.
Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo, 
xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa 
để nghe lời Người.
Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng, 
xin cho con thoát được lên cao 
nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.
Lạy Chúa, 
ước gì tinh thần cầu nguyện 
thấm nhuần vào cả đời con. 
Nhờ cầu nguyện, 
xin cho con gặp được con người thật của con 
và khuôn mặt thật của Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

18 thg 1, 2017

Chữa lành nhiều bệnh nhân (19.01.2017 – Thứ Năm Tuần 2 Thường niên)


Lời Chúa: Mc 3, 7-12
7 Đức Giê-su cùng với các môn đệ của Người lánh về phía Biển Hồ. Từ miền Ga-li-lê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giu-đê,8 từ Giê-ru-sa-lem, từ xứ I-đu-mê, từ vùng bên kia sông Gio-đan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xi-đôn, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm.9 Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn.10 Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến ai ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người.11 Còn các thần ô uế, hễ thấy Đức Giê-su, thì sấp mình dưới chân Người và kêu lên: “Ông là Con Thiên Chúa! “12 Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai.
Suy nim:
Bài Tin Mừng hôm nay được coi là một bản tóm lược 
những hoạt động của Đức Giêsu tại vùng phía biển hồ. 
Có vẻ Ngài rút lui về vùng này không phải vì sợ bị hãm hại (Mc 3, 6), 
nhưng để mở rộng phạm vi hoạt động hơn. 
Như trước đây không lâu, mọi người từ vùng Giuđê và Giêrusalem 
kéo tới xin chịu thanh tẩy bởi ông Gioan (Mc 1, 5), 
giờ đây một đám đông lớn hơn từ khắp mọi vùng đổ xô đến với Đức Giêsu. 
Có thể nói cả dân Ítraen hào hứng tụ họp bên ngài (Mc 3, 7-8). 
Chưa bao giờ Đức Giêsu thành công đến thế !
Nhưng nhiều người trong đám đông khổng lồ này lại là những bệnh nhân. 
Họ theo Đức Giêsu vì họ đã nghe biết những phép lạ chữa bệnh ngài làm. 
Đức Giêsu xin các môn đệ chuẩn bị một chiếc thuyền 
để nếu bị chen lấn quá trên bờ, ngài còn có thể xuống thuyền mà tránh đám đông. 
Những bệnh nhân tin rằng mình có thể được chữa lành nhờ chạm đến Ngài. 
Có những người chỉ xin chạm vào tua áo choàng của Ngài (Mc 6, 56). 
Họ không chờ Đức Giêsu đến với họ. 
Chính họ chủ động chen lấn để chạm đến Đức Giêsu. 
Họ không cần Ngài phải làm gì hay nói gì, 
họ chỉ cần chạm đến trong lòng tin là mọi bệnh tật được chữa khỏi.
Dù y khoa đã đạt được những bước tiến đáng kể, 
nhưng ai có thể thống kê hết số bệnh nhân trên thế giới. 
Con người hôm xưa chạy đến với Đức Giêsu để xin được chữa lành 
khỏi ách nặng nề của bệnh tật thân xác và tinh thần. 
Con người hôm nay cũng chạy đến với Giáo Hội để xin được chữa lành. 
Mọi nhà thương, phòng khám bệnh hay phát thuốc của người Công giáo, 
đều là nơi các bệnh nhân gặp được Đức Giêsu. 
Nơi đây họ chạm được vào con người nhân hậu của Ngài, 
và nơi đây Đức Giêsu chạm đến họ qua bàn tay của những y bác sĩ Công giáo. 
Con người hôm nay nhận ra Chúa Giêsu 
không nhờ sự giới thiệu của quỷ: “Ông là Con Thiên Chúa.” 
nhưng nhờ sự phục vụ khiêm hạ của những lương y sống như Giêsu.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa, 
xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin 
để nhận ra Chúa hôm nay và hằng ngày, 
nơi khuôn mặt khốn khổ 
của tất cả những người bị thử thách: 
những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn, 
nhưng vì thiếu Lời Chúa; 
những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước, 
nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, 
công bằng và tình thương; 
những kẻ vô gia cư, 
không chỉ tìm kiếm một mái nhà, 
nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương; 
những kẻ bệnh hoạn và hấp hối, 
không chỉ trong thân xác, 
nhưng còn trong tinh thần nữa, 
bằng cách thực thi lời hy vọng này: 
“Ðiều mà ngươi làm 
cho người bé mọn nhất trong anh em 
là làm cho chính Ta”
(Mẹ Têrêxa Calcutta)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

17 thg 1, 2017

Anh giơ tay ra! (18.01.2017- Thứ Tư Tuần 2 Thường niên)


Lời Chúa: Mc 3, 1-6
1Khi ấy, Đức Giê-su lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay.2 Họ rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy ngày sa-bát không, để tố cáo Người.3 Đức Giê-su bảo người bại tay: “Anh trỗi dậy, ra giữa đây! “4 Rồi Người nói với họ: “Ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi? ” Nhưng họ làm thinh.5 Đức Giê-su giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn khổ vì lòng họ chai đá. Người bảo anh bại tay: “Anh giơ tay ra! ” Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường.6 Ra khỏi đó, nhóm Pha-ri-sêu lập tức bàn tính với phe Hê-rô-đê, để tìm cách giết Đức Giê-su.
Suy nim:
Bài Tin Mừng hôm nay là cao điểm của năm cuộc tranh luận 
giữa Đức Giêsu với các kinh sư hay người Pharisêu (Mc 2, 1-3, 6). 
Đó là các cuộc tranh luận về quyền tha tội của Đức Giêsu, 
về chuyện Ngài ăn uống với người thu thuế, chuyện môn đệ không ăn chay, 
chuyện môn đệ bứt lúa ngày sabát, và cuối cùng là chuyện Ngài chữa bệnh.
Trong hội đường, vào một ngày sabát, một người có bàn tay bị teo đi dự lễ. 
Các người Pharisêu rình xem Đức Giêsu có chữa cho anh ấy không. 
để có cớ tố cáo Ngài. 
Đức Giêsu chủ động đưa âm mưu của họ ra ánh sáng. 
Ngài muốn công khai hóa và chính thức hóa việc làm của mình, 
bởi vậy Ngài mới nói với người bị tật rằng: “Anh hãy trỗi dậy ra giữa đây!” 
Như thế mọi người trong hội đường đều thấy được anh. 
Rồi Ngài đặt câu hỏi với các người đang rình rập Ngài 
về điều được phép làm trong ngày sabát: 
được làm điều tốt hay điều xấu, cứu sống hay giết chết? 
Câu trả lời tưởng như quá rõ ràng, 
nhưng ta nên nhớ rằng chữa bệnh ngày sabát bị coi như lao động. 
Chỉ được chữa bệnh ngày sabát khi đó là một bệnh nguy tử.
Anh bại tay không phải là người lâm cơn bệnh nguy tử. 
Nếu hoãn lại đến ngày mai mới chữa anh, thì có vẻ cũng chẳng sao. 
Nhưng Đức Giêsu đã không chấp nhận sự trì hoãn này. 
Đối với Ngài, làm điều tốt là chữa ngay cho anh. 
Ngài không đợi anh ấy gần chết mới cứu sống. 
Cứu sống là cho con người được sống hạnh phúc dồi dào hơn. 
Một bàn tay héo khô, teo tóp, bại liệt, 
một bàn tay đàn ông chẳng còn làm việc được, chẳng còn tự phục vụ được, 
một bàn tay đã chịu tật nguyền như thế từ bao giờ, 
theo Đức Giêsu, bàn tay ấy phải được chữa lành ngay khi có thể. 
“Hãy giơ tay ra!” 
Người ấy đã giơ tay ra và tay anh trở lại bình thường. 
Giơ tay ra là điều trước kia anh mong muốn mà không làm được. 
Bây giờ anh có thể giơ tay để nắm lấy một bàn tay khác, 
và cảm được sự ấm áp chân thành của tình bạn. 
Có bao nhiêu bàn tay, dù không bại liệt, nhưng chẳng bao giờ bình thường 
vì chẳng bao giờ dám đưa ra để trao và để nhận, để nắm và để buông.
Trước sự thinh lặng chai đá của các kẻ chống đối, 
Đức Giêsu vừa giận vừa buồn (c.5). 
Ngài chấp nhận trả giá cho quyết định của mình. 
Ngài đã chữa bệnh chỉ bằng một lời nói, chứ không bằng đụng chạm. 
Thế nên theo Luật Môsê, Ngài vẫn không bị coi là đã vi phạm ngày sabát.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa,
lúc đầu chúng con chỉ muốn cầm tay nhau
để làm thành một vòng tròn khép kín.
Sau đó chúng con hiểu rằng
cần phải buông tay nhau
để nhận những người bạn mới,
để vòng tròn đuợc mở rộng đến vô cùng
và trái tim đuợc lớn lên mãi.
Lạy Chúa, chúng con biết rằng
cần phải nối vòng tay lớn
xuyên qua các đại dương và lục địa.
vòng tay người nối với người,
vòng tay con người nối với Tạo Hóa.
Chúng con thích Chúa
đứng chung một vòng tròn
với tất cả loài người chúng con,
nắm lấy tay chúng con
và đua chúng con lên cao.
Ước gì việc Chúa giang tay trên thập giá
giúp chúng con biết cầm lấy tay nhau
và nhận nhau là anh em.  
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

16 thg 1, 2017

Con Người làm chủ ngày sabát (17.1.2017 – Thứ Ba Tuần 2 Thường niên)


Lời Chúa: Mc 2, 23-28
23 Vào ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa. Dọc đường, các môn đệ bắt đầu bứt lúa.24 Người Pha-ri-sêu liền nói với Đức Giê-su: “Ông coi, ngày sa-bát mà họ làm gì kia? Điều ấy đâu được phép! “25 Người đáp: “Các ông chưa bao giờ đọc trong Sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ bị thiếu thốn và đói bụng?26 Dưới thời thượng tế A-bi-a-tha, ông vào nhà Thiên Chúa, ăn bánh tiến, rồi còn cho cả thuộc hạ ăn nữa. Thứ bánh này không ai được phép ăn ngoại trừ tư tế.”
27 Người nói tiếp: “Ngày sa-bát được tạo nên cho con người, chứ không phải con người cho ngày sa-bát.28 Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sa-bát.”
Suy niệm:
Các Kitô hữu gốc Do Thái của Giáo Hội sơ khai 
thường bị chê trách vì đã lơ là trễ nải trong việc giữ ngày sabát. 
Giữ ngày sabát là điều hết sức quan trọng đối với người theo Do Thái giáo 
Ai vi phạm ngày này có thể bị xử tử (Xh 31, 14), bị ném đá (Ds 15, 32-36). 
Qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu hẳn đã soi sáng cho vấn đề này.
Câu chuyện xảy ra vào một ngày sabát. 
Khi thầy trò băng qua đồng lúa, các môn đệ đã bứt các bông lúa. 
Và hẳn họ đã vò lúa trong tay trước khi có thể ăn hạt bên trong. 
Theo sách Đệ nhị luật (23, 26) thì hành động này được phép làm: 
“Khi vào đồng lúa của người đồng loại, anh em có thể lấy tay bứt bông lúa.” 
Nhưng theo các kinh sư, điều này bị cấm làm trong ngày sabát, 
lý do là vì bứt lúa và vò trong tay cũng giống với hành vi gặt và xay lúa, 
mà gặt và xay lúa là một trong ba mươi chín việc không được phép làm ngày sabát. 
Từ đó người Pharisêu kết luận việc các môn đệ bứt lúa là phạm đến luật Môsê. 
Ngày nay chúng ta có thể buồn cười về chuyện này, 
nhưng nó nói lên việc các kinh sư vì sợ người ta phạm luật 
nên sau này đã thêm thắt những quy định tỉ mỉ chi li.
Đức Giêsu đã trả lời người Pharisêu bằng đức cách trưng dẫn chuyện vua Đavít. 
Trong truyền thống Do Thái, vua này thường được coi là đạo đức mẫu mực. 
Đavít đã làm điều không được phép làm, đó là ăn bánh tiến (x. 1 Sm 21, 1-6). 
Bánh này gồm mười hai ổ lớn được đặt trước nhà tạm (x. Lv 24, 5-9). 
Vào mỗi ngày sabát, bánh mới được thay, bánh cũ chỉ dành cho các tư tế. 
Khi kể câu chuyện về vua Đavít, Đức Giêsu muốn cho thấy rằng 
nếu Đavít và các thuộc hạ có thể được miễn giữ luật liên quan đến bánh thánh 
thì Đức Giêsu và các môn đệ trong trường hợp nào đó 
cũng có thể được miễn giữ ngày sabát thánh (x. 1 Mac 2, 34-38).
Theo Đức Giêsu, ngày sabát được tạo cho loài người, chứ không phải ngược lại. 
Người Pharisêu có lẽ đã quên đi mục đích của việc giữ luật ngày sabát. 
Thiên Chúa lập nên ngày sabát để loài người có thời gian nghỉ ngơi 
hầu nhớ đến công trình tạo dựng và giải phóng của Ngài (Đnl 5, 14-15). 
Ngày sabát đúng là ngày của Chúa, dành cho Chúa, 
nhưng nó cũng là ngày cho loài người sau sáu ngày làm việc vất vả.
Ngày nay chúng ta không còn giữ ngày sabát nữa, 
nhưng giữ ngày Chúa Nhật, ngày của Chúa. 
Cám ơn vị nào đã lần đầu tiên dùng từ này để chỉ ngày đầu tiên của tuần. 
Trong thế giới quá cạnh tranh hiện nay, chúng ta cần được nhắc nhở 
về chuyện nghỉ ngơi để sống cho mình, cho nhau, cho Chúa. 
Ngày Chúa Nhật là thời gian tuyệt vời đề sống cả ba chiều kích ấy.
Cầu nguyện:
Ngày lại ngày, lạy Thiên Chúa, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan, 
hai tay cung kính, lạy Thiên Chúa muôn loài, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Dưới bầu trời bao la, 
trong cô đơn và thầm lặng, 
với tấm lòng thanh tịnh, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Trong thế giới ồn ào vì nhọc nhằn, 
huyên náo vì đấu tranh, 
giữa đám đông hối hả lăng xăng, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
Và khi đã hoàn tất việc đời, 
lạy Thiên Chúa muôn loài, 
một mình, lặng lẽ, 
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.
(R. Tagore – Ðỗ Khánh Hoan dịch)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Chàng rể còn ở với (16.01.2017 – Thứ Hai Tuần 2 Thường niên)


Lời Chúa: Mc 2, 18-22
18 Bấy giờ các môn đệ ông Gio-an và các người Pha-ri-sêu đang ăn chay; có người đến hỏi Đức Giê-su: “Tại sao các môn đệ ông Gio-an và các môn đệ người Pha-ri-sêu ăn chay, mà môn đệ ông lại không ăn chay? “19 Đức Giê-su trả lời: “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ? Bao lâu chàng rể còn ở với họ, họ không thể ăn chay được.20 Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi rồi, bấy giờ họ mới ăn chay trong ngày đó.21 Chẳng ai lấy vải mới mà vá áo cũ, vì như vậy, miếng vá mới đã vá vào sẽ kéo vải cũ, khiến chỗ rách lại càng rách thêm.22 Cũng không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu sẽ làm nứt bầu, thế là rượu cũng mất mà bầu cũng hư. Nhưng rượu mới, bầu cũng phải mới! “
Suy nim:
Một trong những nét khác biệt giữa Gioan Tẩy Giả với Đức Giêsu  
là sự khắc khổ nhiệm nhặt. 
Gioan được coi là người “không ăn bánh, không uống rượu” (Lc 7, 33). 
còn Đức Giêsu bị mang tiếng là “tay ăn nhậu” với quân thu thuế (Lc 7, 34). 
Chúng ta đã từng thấy ngài ăn tại nhà ông Lêvi hay ông Dakêu. 
Các người Pharisêu cũng là những người thích ăn chay nhiều lần trong tuần, 
dù ngày ăn chay chính thức hàng năm của đạo Do-thái chỉ là ngày lễ Xá tội.
Như thế có sự khác biệt khá rõ giữa môn đệ của Đức Giêsu 
với môn đệ của Gioan Tẩy Giả và môn đệ của người Pharisêu. 
Một bên có vẻ thoáng và thoải mái, một bên thì khắc khổ nhiệm nhặt. 
Tại sao môn đệ của ông lại không ăn chay ?” 
Có người đã dám hỏi thẳng Đức Giêsu như thế. 
Ngài đã trả lời bằng một cách dùng một hình ảnh dễ hiểu và đầy ý nghĩa. 
Vào thời Đức Giêsu, tại Paléttin, cũng như tại nhiều vùng quê ngày nay, 
đám cưới là một biến cố mừng vui có tính làng xã. 
Chẳng thể nào hiểu được chuyện một người đi ăn cưới 
với khuôn mặt buồn của kẻ đang ăn chay.
Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, 
khi chàng rể còn ở với họ” 
Đức Giêsu tự ví mình với chàng rể, còn môn đệ là khách dự tiệc cưới. 
Bầu khí trong nhóm môn đệ của ngài là bầu khí vui tươi của một lễ thành hôn 
bởi lẽ thời đại thiên sai đã đến rồi. 
Đức Giêsu, Đấng Mêsia dân Ítraen mong đợi từ lâu, nay có mặt. 
Ngài là chàng rể kết duyên với cô dâu là dân tộc Ítraen của ngài. 
Đức Giêsu đã làm trọn điều các ngôn sứ nói trong Cựu Ước 
về việc Thiên Chúa lập hôn ước với dân của Người (Hs 2, 21-22; Is 62, 4-5).
Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi khỏi họ, bấy giờ họ mới ăn chay.” 
Sau khi Đức Giêsu chịu cái chết dữ dằn, được phục sinh và lên trời, 
Giáo hội bước vào một giai đoạn mới, giai đoạn chờ đợi ngài quang lâm. 
Trong giai đoạn này, khi Chúa Giêsu vừa vắng mặt, vừa hiện diện, 
Các Kitô hữu ăn chay, vác thánh giá theo Chúa Giêsu, 
dù họ vẫn luôn sống trong niềm vui, bởi tin vào Đấng đã phục sinh vinh hiển.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu, 
các sách Tin Mừng chẳng khi nào nói Chúa cười,
nhưng chúng con tin Chúa vẫn cười
khi thấy các trẻ em quấn quýt bên Chúa.
Chúa vẫn cười khi hồn nhiên ăn uống với các tội nhân.
Chúa đã cố giấu nụ cười trước hai môn đệ Emmau
khi Chúa giả vờ muốn đi xa hơn nữa.
Nụ cười của Chúa đi đôi với Tin Mừng Chúa giảng.
Nụ cười ấy hòa với niềm vui
của người được lành bệnh.
Lạy Chúa Giêsu,
có những niềm vui Chúa muốn trao cho chúng con hôm nay,
có sự bình an sâu lắng Chúa muốn để lại.
Xin dạy chúng con biết tươi cười,
cả khi cuộc đời chẳng mỉm cười với chúng con.
Xin cho chúng con biết mến yêu cuộc sống,
dù không phải tất cả đều màu hồng.
Chúng con luôn có lý do để lo âu và chán nản,
nhưng xin đừng để nụ cười tắt trên môi chúng con.
Ước gì chúng con cảm thấy hạnh phúc,
vì biết mình được Thiên Chúa yêu thương
và được sai đi thông truyền tình thương ấy. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.