Hiển thị các bài đăng có nhãn MÙA GIANG SINH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn MÙA GIANG SINH. Hiển thị tất cả bài đăng

11 thg 1, 2019

Mọi người đều đến với ông (12.01.2019 – Thứ Bảy sau lễ Hiển Linh)

Lời Chúa: Ga 3, 22-30
mt22_30-40Khi ấy, Chúa Giêsu cùng với các môn đệ đến miền đất Giuđê, Người ở lại đó với họ và làm phép rửa. Còn Gioan, đang làm phép rửa tại Ênon, gần Salim, vì ở đó có nhiều nước, người ta đến và chịu phép rửa ; vì lúc đó, Gioan chưa bị tống ngục. Bấy giờ, xảy ra cuộc tranh luận giữa các môn đệ của Gioan và một người Do thái về việc thanh tẩy. Họ đến gặp Gioan và nói với ông: “Thưa Thầy, người đã ở với Thầy bên kia sông Giođan và được Thầy làm chứng cho, thì kìa ông ta đang làm phép rửa và mọi người đều đến với ông ấy!” Gioan trả lời rằng: “Không ai có thể nhận được gì, nếu không do trời ban cho. Chính các anh đã làm chứng là tôi đã nói: tôi không phải là Đấng Kitô, nhưng tôi được sai đi trước Người. Ai có vợ, người ấy là chồng, còn bạn của chồng đứng đó mà nghe và vui mừng hớn hở vì nghe tiếng nói của người chồng. Đó chính là niềm vui trọn vẹn của tôi. Người phải lớn lên, còn tôi phải bé đi”.
Suy nim:
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy Đức Giêsu tỏ mình 
tại một nơi nào đó thuộc vùng đất Giuđê. 
Nơi đây Đức Giêsu và các môn đệ ở với nhau, và Ngài đã làm phép rửa. 
Tại một nơi khác có tên là Ênôn, gần Salim, có lẽ thuộc vùng Samaria, 
Gioan Tây Giả cũng đang làm phép rửa 
cho những người đến với ông. 
Như thế ở hai nơi khác nhau, có hai phép rửa khác nhau, 
được làm bởi hai người khác nhau.
Ta không thấy có gì khác biệt về bản chất giữa hai phép rửa này. 
Chỉ có điều là phép rửa của Đức Giêsu thu hút được nhiều người hơn. 
Các môn đệ của ông Gioan đã nhận thấy điều đó 
và họ đi báo cho Thầy Gioan của mình một tin không vui: 
“Mọi người đều đến với ông ấy!” (c. 26). 
Họ khó chịu vì Đức Giêsu, người đã từng được Thầy của họ làm chứng, 
người đã sống bên Thầy ở bên kia sông Giođan (c. 26), 
bây giờ lại nổi tiếng hơn Thầy. 
Ông Gioan lại chẳng hề khó chịu chút nào. 
Ông chưa bao giờ quên sứ mạng của mình là làm chứng cho Đức Giêsu, 
Đấng mà ông đã thấy Thần Khí ngự xuống khi chịu phép rửa.. 
Gioan biết sự cao trọng của mình nằm ở đâu: 
Ông là người được Thiên Chúa sai đến trước Đức Kitô (c. 28). 
Ông không phải là chú rể, ông chỉ là bạn của chú rể, 
vì thế ông không có quyền “có cô dâu” (c.29). 
Cựu Ước coi dân Ítraen là cô dâu (Is 62, 4-5; Gr 2, 2; Hs 2, 21). 
Tân Ước coi Giáo Hội Kitô là cô dâu (2 Cr 11, 2; Ep5, 25-27. 31-32). 
Ông Gioan coi Đức Giêsu là chú rể, và ông đứng đó nghe chàng. 
Ông vui mừng hớn hở khi nghe được tiếng nói của chàng.
Khi người ta kéo đến với Đức Giêsu để chịu phép rửa, 
thì ông Gioan biết rằng mình đã thành công trong sứ vụ của mình, 
sứ vụ làm nhịp cầu cho Dân Chúa và Đức Giêsu Kitô gặp nhau. 
Ông như reo lên vì mãn nguyện: “Đó là niềm vui của Thầy, 
niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn” (c.29). 
Chúng ta không quên ơn Gioan, không quên sự xóa mình của ông. 
Đức Giêsu được hiển linh, được nổi bật, chính vì Gioan đã chịu lu mờ đi.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con thấy Chúa thật lớn lao,
để đối với con, mọi sự khác trở thành bé nhỏ.
Xin cho con thấy Chúa thật bao la,
để cả mặt đất cũng chưa vừa cho con sống.
Xin cho con thấy Chúa thật thẳm sâu,
để con dễ đón nhận nỗi khổ đau sâu thẳm nhất.
Lạy Chúa Giêsu,
xin làm cho con thật mạnh mẽ,
để không nỗi thất vọng nào
còn chạm được tới con.
Xin làm cho con thật đầy ắp,
để ngay cả một ước muốn nhỏ
cũng không còn có chỗ trong con.
Xin làm cho con thật lặng lẽ,
để con chỉ còn loan báo Chúa mà thôi.
Xin Chúa ngự trong con thật sống động,
để không phải là con,
mà là chính Ngài đang sống.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

7 thg 1, 2019

Ai nấy được no nê (08.1.2019 – Thứ Ba, sau lễ Hiển Linh)


Lời Chúa: Mc 6, 34-44
paesKhi ấy, Chúa Giêsu xem thấy dân chúng đông đảo thì động lòng thương xót họ, vì họ như chiên không người chăn giữ, và Người bắt đầu giảng dạy họ nhiều điều. Và khi giờ đã muộn, các môn đệ đến thưa Người rằng: “Chỗ này hoang vắng, mà giờ đã muộn, xin Thầy giải tán họ, để họ đi tới các làng các xóm gần đây mà mua gì ăn”. Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Các con hãy cho họ ăn đi”. Họ thưa Người: “Chúng con phải đi mua đến hai trăm đồng bạc bánh để phát cho họ ăn”. Người nói với họ: “Các con có mấy cái bánh? Hãy đi xem”. Khi biết được rồi, họ thưa: “Có năm cái bánh và hai con cá”. Người ra lệnh cho họ bảo mọi người ngồi xuống làm thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống từng nhóm, chỗ một trăm, chỗ năm mươi. Người cầm năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời mà chúc tụng, rồi bẻ bánh ra và trao cho các môn đệ, để họ phân phát cho người ta; còn hai con cá, Người cũng chia cho mọi người. Và tất cả đều ăn no. Mụn bánh và cá còn dư lại, người ta lượm được mười hai thúng đầy. Mà số người ăn là năm ngàn người.
Suy nim:
Trên thế giới hiện nay có gần một tỷ người đói ăn,
Và nhiều nơi ở châu Phi vẫn có bao trẻ thơ chết đói.
Có người coi tôn giáo là duy tâm, sống lơ lửng với những ý tưởng đẹp,
và loay hoay với chuyện cứu rỗi linh hồn.
Nhưng Thiên Chúa ta gặp trong Kinh Thánh
lại là một Thiên Chúa để ý đến cái đói của thân xác con người.
Thiên Chúa ấy đã cung ứng manna, thịt chim cút và nước uống
cho dân Người trong cuộc hành trình tiến về Đất hứa,
mà Đất hứa này là vùng phì nhiêu, nơi chảy sữa và mật.
Thiên Chúa ấy được coi là người mục tử
dẫn chiên đến đồng cỏ xanh tươi, đến suối nước trong lành.
Đức Giêsu cũng chẳng làm khác với Cha của Ngài.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Ngài tỏ mình ra như người mục tử.
Khi thấy đoàn dân bơ vơ như bầy chiên không người chăn dắt,
Ngài qui tụ họ lại bằng cách dạy dỗ họ nhiều điều.
Nhưng khi chiều xuống, Ngài cũng biết họ cần ăn.
Lo cho chiên được no là nhiệm vụ của người mục tử.
Đức Giêsu đã muốn các môn đệ cộng tác trong việc nuôi ăn này:
“Chính anh em hãy cho họ ăn !”
Với tất cả những gì môn đệ có, vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá,
năm ngàn người đã được ăn no và còn dư mười hai thúng đầy.
Chiều hôm đó, cỏ như xanh hơn vì lòng người vui rộn rã.
Qua phép lạ lớn này, Đức Giêsu tỏ mình ra cho đám đông dân chúng.
Đây là phép lạ của sự bẻ ra và được nhân lên.
Chẳng phải Thầy Giêsu mới là người bẻ ra và trao đi cho các môn đệ.
Chính các môn đệ cũng đã làm như thế cho đoàn dân.
Bẻ ra và trao đi là điều kiện để giải quyết nạn đói của thế giới hôm nay.
Chỉ có thể xóa nạn đói nghèo bằng sẻ chia và liên đới.
Đừng sợ nếu bạn chỉ có ít cá và bánh, ít thời giờ, tiền bạc, khả năng.
Hãy trao vào tay Chúa tất cả những gì bạn có và để Người định liệu.
Cầu nguyn:
Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng
tấm bánh để dành của con thuộc về người đói,
chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi,
tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn.
Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng dùng,
có bao điều con lãng phí
bên cạnh những Ladarô túng quẫn,
có bao điều con hưởng lợi
dựa trên nỗi đau của người khác,
có bao điều con định mua sắm dù chẳng có nhu cầu.
Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công
chẳng ở đâu xa.
Nó nằm ngay nơi sự khép kín của lòng con.
Con phải chịu trách nhiệm
về cảnh nghèo trong xã hội.
Lạy Cha chí nhân,
vũ trụ, trái đất và tất cả tài nguyên của nó
là quà tặng Cha cho mọi người có quyền hưởng.
Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt,
vì Cha muốn chúng con san sẻ cho nhau.
Thế giới còn nhiều người đói nghèo
là vì chúng con giữ quá điều cần giữ.
Xin dạy chúng con biết cách đầu tư làm giàu,
nhờ sống chia sẻ yêu thương. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.