22 thg 10, 2015

Nhận xét thời đại này (23.10.2015 – Thứ sáu Tuần 29 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 12, 54-59
54 Đức Giê-su cũng nói với đám đông rằng: “Khi các người thấy mây kéo lên ở phía tây, các người nói ngay: “Mưa đến nơi rồi”, và xảy ra đúng như vậy.55Khi thấy gió nồm thổi, các người nói: “Trời sẽ oi bức”, và xảy ra đúng như vậy.56 Những kẻ đạo đức giả kia, cảnh sắc đất trời, thì các người biết nhận xét, còn thời đại này, sao các người lại không biết nhận xét?57“Sao các người không tự mình xét xem cái gì là phải?58 Thật vậy, khi anh đi cùng đối phương ra toà, thì dọc đường hãy cố gắng giải quyết với người ấy cho xong, kẻo người ấy lôi anh đến quan toà, quan toà lại nộp anh cho thừa phát lại, và thừa phát lại tống anh vào ngục.59 Tôi bảo cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó trước khi trả hết đồng kẽm cuối cùng.”
Suy niệm:
Tục ngữ ca dao nước ta không thiếu những câu nói về thời tiết. 
Kinh nghiệm dân gian cho phép dự đoán những gì sắp xảy ra. 
Có những dấu hiệu báo trước cơn mưa hay dông bão. 
“Sấm đàng đông vừa trông vừa chạy, sấm đàng nam vừa làm vừa chơi.”
Người dân nước Paléttin cũng có những kinh nghiệm tương tự. 
“Mây kéo lên ở phía tây” là mây đến từ biển Địa Trung Hải. 
Khi thấy mây từ biển tiến vào, người ta đoán mưa đến nơi rồi (c. 54). 
Khi thấy gió từ phương nam thổi đến, 
luồng gió nóng từ vùng núi Ả-rập, 
người ta biết ngay thời tiết sẽ hết sức oi bức (c. 55). 
“Và xảy ra đúng như vậy”, Đức Giêsu nhắc lại câu này hai lần. 
Ngài cho thấy dự đoán của dân chúng về thời tiết ít khi sai. 
Họ khá bén nhạy trước những dấu hiệu thay đổi nhỏ của trời đất.
Tiếc là dân chúng thời Đức Giêsu lại không đủ bén nhạy 
để có thể nhận biết được ý nghĩa của những dấu chỉ 
đang diễn ra trước mắt họ. 
Đức Giêsu ngạc nhiên vì những người cùng thời với Ngài 
không thấy được cái độc nhất vô nhị của thời đại họ đang sống. 
Họ không cảm thấy hạnh phúc khi được Thiên Chúa đến viếng thăm. 
Chính vì thế ơn cứu độ của Thiên Chúa có thể bị quên lãng. 
“Hỡi những kẻ đạo đức giả!” Đức Giêsu đã gọi họ như thế (c. 56). 
Tại sao các anh nhạy bén trước điều này, mà lại thờ ơ trước điều kia?
Thiếu bén nhạy về mặt tôn giáo cũng là cơn bệnh của con người thời nay.
Thiên Chúa vẫn nói với con người hôm nay qua các dấu chỉ. 
Vấn đề là làm sao đọc được ý nghĩa của những dấu chỉ đó. 
Thiên Chúa không hiện ra để dạy con người biết tôn trọng trái đất. 
Nhưng những hậu quả mà con người phải chịu là lời nhắc nhở của Ngài. 
Khi trái đất ấm dần lên, khi băng tan ra và mực nước biển dâng cao, 
một số phần đất của quê hương ta sẽ bị chìm dưới nước. 
Khi người dân chặt phá rừng, thì lụt lội và hạn hán là chuyện dĩ nhiên. 
Cơn bệnh của thế kỷ cũng có thể là một lời nhắc nhở. 
Thiên Chúa mời gọi vợ chồng sống chung thủy trong hôn nhân, 
và mời các bạn trẻ sống trong sạch trước khi lập hôn ước. 
Ngay cả cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu cũng là một dấu chỉ. 
Con người được mời gọi tìm ra những cơ cấu kinh tế vững vàng hơn, 
để không bị một số ít nhà tư bản hay nước tư bản thao túng.
Mở mắt to để thấy, mở tai to để nghe, đó phải là thái độ của Kitô hữu, 
vì hôm nay Thiên Chúa vẫn nói, vẫn làm nơi Đức Kitô, Con của Ngài. 
Ngài vẫn nói với chúng ta qua hơn 90% người Việt Nam chưa biết Chúa. 
Ngài vẫn nói với ta khi có những bạn trẻ Kitô hữu nghiện ngập, hư hỏng. 
Ngài vẫn mời chúng ta làm một điều gì đó cho bao người nghèo khó, 
cho trẻ em thất học, cho những phụ nữ lỡ làng, cho những người neo đơn. 
Chỉ xin cho ta cảm được chút gió nhẹ của Chúa trong đời ta.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, đây là ước mơ của con về thế giới:
Con mơ ước tài nguyên của cả trái đất này
là thuộc về mọi người, mọi dân tộc.
Con mơ ước
không còn những Ladarô đói ngồi ngoài cổng,
bên trong là người giàu yến tiệc linh đình.
Con mơ ước mọi người đều có việc làm tốt đẹp,
không còn những cô gái đứng đường
hay những người ăn xin.
Con mơ ước
những ngưòi thợ được hưởng lương xứng đáng,
các ông chủ coi công nhân như anh em.
Con mơ ước
tiếng cười trẻ thơ đầy ắp các gia đình,
các công viên và bãi biển đầy người đi nghỉ.
Lạy Chúa của con,
con ước mơ một thế giới đầy màu xanh,
xanh của rừng, xanh của trời, xanh của biển,
và xanh của bao niềm hy vọng
nơi lòng những ai ham sống và ham dựng xây.
Nếu Chúa đã gieo vào lòng con những ước mơ,
thì xin giúp con thực hiện những ước mơ đó.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

CÙM CHÂN CHÓ


Sách Lã Thị Xuân Thu có chép một câu chuyện như sau: Nước Tề có người xem tướng chó rất giỏi. Một người hàng xóm tới nhờ anh ta tìm cho một con chó biết bắt chuột. Ít lâu sau, anh mang đến một con chó và nói: "Con chó này tốt lắm, ông cứ dùng sẽ vừa ý".
Người hàng xóm tin theo, nhưng mấy năm qua, con chó không bắt được con chuột nào cả. Người hàng xóm phàn nàn, anh ta liền nói: "Con chó này tốt, nhưng nó chỉ có tài săn bắt hươu nai, bây giờ muốn nó bắt chuột thì phải buộc chân sau nó lại". Người hàng xóm đã nghe theo và quả nhiên con chó bắt chuột rất hay.
Có cùm một chân lại, con chó mới có thể bắt được chuột. Phải chăng, đó không phải là hình ảnh của rất nhiều người thành công trong những địa hạt lớn, trong những công tác xã hội, trong những việc làm ở quy mô lớn, nhưng lại thất bại trong gia đình hay trong chính cuộc sống cá nhân của mình. Người ta nghĩ rằng chỉ có những công việc vĩ đại mới có giá trị. Người ta phân bua rằng việc trong nhà, việc ở xó bếp là việc của đàn bà.
Thế nhưng có ai nghĩ rằng hạnh phúc của gia đình tùy thuộc rất nhiều vào những công việc xó bếp ấy. Và những công việc vô danh ấy cũng đòi hỏi nhiều hy sinh, nhẫn nhục và tình yêu hơn tất cả những đại cuộc khác. Công việc càng nhỏ nhặt, càng vô danh thì càng nhiều phiền toái và càng đòi hỏi nhiều phấn đấu hơn. Nếu không biết cùm lấy một chân, nếu không biết hy sinh, nhẫn nhục, một người mẹ trong gia đình không thể chịu đựng năm kia tháng nọ tất cả những phiền toái ấy.
(Radio Veritas Asia)

Hai Cha Con Và Con Lừa


Một trong những câu chuyện ngụ ngôn mà người Mỹ thường kể cho con cái nghe nhất đó là câu chuyện: "Hai cha con và con lừa". Có hai cha con dắt con lừa ra chợ bán. Cha ngồi trên lưng lừa, con đi bộ theo sau. Người đi đường thấy thế bèn nói: "Cha gì mà không biết thương con! Ngồi trễm trệ trên lưng lừa, trong khi con phải đi bộ!". Nghe vậy, người cha bèn nhảy xuống khỏi lưng lừa và nhường cho con cưỡi lừa. Ði được một chốc, hai cha con lại nghe người hai bên đường chỉ trích: "Ðồ con bất hiếu, ngồi ung dung trên lưng lừa, trong khi cha lại đi cuốc bộ". Nghe như vậy, hai cha con mới bảo nhau: "Chỉ còn một cách để cho thiên hạ khỏi nói là hai ta cùng cưỡi lừa".
Thế là hai cha con cùng leo lên lưng lừa. Nhưng đi được một quãng, họ lại bắt đầu nghe một lời phê bình khác: "Thật là đồ vô nhân đạo! Làm sao con lừa chịu đựng cả một sức nặng như thế".
Nghe thế, hai cha con lại vội nhảy xuống khỏi lưng lừa. Lần này thì cũng có người phê bình: "Ðồ dại dột, có lừa mà không dám cưỡi lại phải đi bộ". Hai cha con không biết nghĩ sao, đành phải nai lưng khiêng con lừa đến chợ.
Ðôi khi chúng ta cũng bị ảnh hưởng rất nhiều vì những lời khen chê của thiên hạ. Dĩ nhiên chúng ta cần phải biết lắng nghe những ý kiến xây dựng của những người có thiện chí muốn giúp đỡ chúng ta. Tuy nhiên chúng ta không nên để mình bị "rung động" bởi những lời dèm pha thiếu nền tảng của người khác.
Trong Giáo Hội cũng có những người mắc phải chứng bệnh thích chỉ trích phê bình người khác. Họ quên rằng mình cũng chỉ là những con người đầy khiếm khuyết. Họ là những gai nhọn hoặc dấm chua trong Giáo Hội. Sự hiện diện của họ thường gây sứt mẻ hơn là góp phần xây dựng Giáo Hội trong tình yêu thương và hiệp nhất.
(Radio Veritas Asia)

21 thg 10, 2015

Phải chi lửa ấy đã bùng lên (22.10.2015 – Thứ năm Tuần 29 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 12, 49-53
49 “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!50Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!51 “Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hoà bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ.52 Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba.53 Họ sẽ chia rẽ nhau: cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ; mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng.”
Suy niệm:
Nhiệt độ của trái đất có chiều hướng nóng dần lên. 
Ðó là một điều đáng sợ. 
Nhưng điều đáng sợ hơn 
lại là sự lạnh lùng giữa người với người. 
Con người cần cơm bánh và giải trí, 
nhưng con người còn cần sự nâng đỡ cảm thông. 
Nhân loại sống được là nhờ tình thương ấm áp. 
Vậy mà băng giá của lạnh đạm dửng dưng 
vẫn tồn tại khắp nơi trên mặt đất. 
Băng giá nằm ngay nơi lòng con người.
Ðức Giêsu đã khẳng định sứ mạng của Ngài: 
Ngài đến để ném lửa trên mặt đất, 
và Ngài ước mong, phải chi lửa ấy đã bùng lên. 
Ngọn lửa Ðức Giêsu muốn nhóm lên 
không phải là ngọn lửa của án phạt và hủy diệt, 
không phải là thứ lửa từ trời mà Gioan và Giacôbê 
định xin đổ xuống trên một làng của xứ Samari. 
Ðây là ngọn lửa vẫn bừng cháy trong tim Ngài, 
lửa của Thánh Thần, lửa của yêu thương, 
lửa hâm nóng hai môn đệ Emmau đang tuyệt vọng.
Chúng ta cần được ngọn lửa của Ðức Giêsu chạm đến, 
cần được Ngài làm bừng sáng lên 
những sức mạnh tiềm ẩn nơi ta, 
để chúng ta trở thành ánh lửa cho thế giới. 
“Phải chi lửa ấy đã bùng lên!” 
Chúng ta được mời gọi để thực hiện niềm ước mong 
mà Ðức Giêsu đã suốt đời ôm ấp, 
đó là làm cho thế giới nên ấm áp hơn 
vì con người biết sống cho Thiên Chúa và cho nhau.
Gieo rắc ngọn lửa và ánh sáng 
là chấp nhận bị từ khước và đe dọa. 
Ðức Giêsu linh cảm những gì sẽ xảy ra cho đời mình. 
Ngài sẽ phải chịu một phép rửa kinh khủng, 
sẽ phải dìm mình thật sâu trong nỗi khổ đau. 
Hôm nay, Ngài mời chúng ta ném lửa trên mặt đất 
và chấp nhận đối đầu với sức mạnh của bóng tối. 
Khi Ðức Giêsu bị treo trên thập tự, 
khi Ngài bị giam trong mồ tối, 
bóng tối tưởng như đã nuốt chửng được Ngài. 
Nhưng ngọn lửa phục sinh đã bừng lên giữa đêm đen. 
Ðó là niềm hy vọng của chúng ta, 
những người vẫn còn phải hăng say chiến đấu 
để đẩy lui bóng tối ra khỏi mọi nơi, mọi chỗ, 
bóng tối của bất công, sa đọa và tuyệt vọng, 
bóng tối của hận thù, của nạn mù chữ, 
bóng tối của nghèo nàn lạc hậu… 
Bóng tối do khép lại cánh cửa của lòng mình, 
Bóng tối ở ngay trong lòng tôi.
Có lúc chúng ta sợ hãi bóng tối dầy đặc, 
mà ngọn lửa của mình lại yếu ớt. 
Nếu một tỷ Kitô hữu đều là những ngọn lửa 
thì bóng tối sẽ bị đẩy lùi khỏi mặt đất.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu thương mến,
xin ban cho chúng con
tỏa lan hương thơm của Chúa
đến mọi nơi chúng con đi.
Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con
bằng Thần Khí và sức sống của Chúa.
Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con
để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa,
Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con,
để những người chúng con tiếp xúc cảm nhận được
Chúa đang hiện diện nơi chúng con.
Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa,
không phải bằng lời nói suông,
nhưng bằng cuộc sống chứng tá,
và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa.
(Mẹ Têrêxa Calcutta)
Lm. Nguyễn Cao Siêu, S.J.

20 thg 10, 2015

Trung tín, khôn ngoan (21.10.2015– Thứ tư Tuần 29 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 12, 39-48
39 Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã không để nó khoét vách nhà mình đâu.40 Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.”41 Bấy giờ ông Phê-rô hỏi: “Lạy Chúa, Chúa nói dụ ngôn này cho chúng con hay cho tất cả mọi người? “42 Chúa đáp: “Vậy thì ai là người quản gia trung tín, khôn ngoan, mà ông chủ sẽ đặt lên coi sóc kẻ ăn người ở, để cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc?43 Khi chủ về mà thấy đầy tớ ấy đang làm như vậy, thì thật là phúc cho anh ta.44 Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình.45 Nhưng nếu người đầy tớ ấy nghĩ bụng: “Chủ ta còn lâu mới về”, và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và chè chén say sưa,46 chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín.47 “Đầy tớ nào đã biết ý chủ mà không chuẩn bị sẵn sàng, hoặc không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều.48 Còn kẻ không biết ý chủ mà làm những chuyện đáng phạt, thì sẽ bị đòn ít. Hễ ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều, và ai được giao phó nhiều thì sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn.
Suy niệm:
Kẻ trộm xưa cũng như nay đều đến mà không báo trước, 
bất ngờ khoét vách nhà khi gia chủ còn ngủ say. 
Đức Giêsu, qua một dụ ngôn, đã dám so sánh mình với kẻ trộm, 
chỉ vì Ngài giống anh ta ở nét bất ngờ (cc. 39-40). 
“Anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ anh em không ngờ, Con Người sẽ đến.” 
ng chủ có thể trở về khi trời gần sáng, lúc canh ba. 
Sẵn sàng là mở cửa ngay cho chủ, vì vẫn còn thức, còn chờ, còn đèn sáng. 
Thiếu sẵn sàng là ngủ mê, không nghe được tiếng gõ cửa. 
Ngủ mê làm chủ nhà không biết kẻ trộm đang khoét vách. 
Thiếu tỉnh thức để đón Chúa Giêsu, cũng đem lại hậu quả khôn lường.
Tỉnh thức sẵn sàng là thái độ cần có của chủ nhà, của người lãnh đạo. 
Khi Phêrô hỏi Đức Giêsu xem dụ ngôn trên áp dụng cho ai (c. 41), 
cho dân chúng hay cho nhóm Mười Hai là những người lãnh đạo, 
Ngài đã kể cho họ một dụ ngôn khác về người quản gia. 
Vì ông chủ đi vắng nên anh được ông đặt lên coi sóc gia nhân trong nhà, 
tuy anh vẫn là một đầy tớ giữa những đầy tớ khác (c. 43). 
Chính sự vắng nhà của ông chủ đã làm lộ ra thực chất của người quản gia. 
Người quản gia trung tín sẽ chăm chỉ làm tròn bổn phận được giao. 
Việc quan trọng là cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc (c. 42). 
Anh này chẳng để ý gì đến chuyện khi nào chủ mình về. 
Khôn ngoan đối với anh là làm theo đúng ý của chủ. 
Anh chỉ tập trung vào việc phục vụ những người được chủ giao phó, 
và phục vụ đúng giờ. 
Hẳn anh sẽ được ông chủ khen ngợi và đặt ở một vị trí cao hơn, 
nếu bất ngờ ông về mà thấy anh đang phục vụ chăm chỉ.
Nhưng quản gia lại có thể là một người thiếu trách nhiệm. 
Thời gian ông chủ vắng nhà cũng là thời gian anh ta có quyền. 
Anh đã tận dụng quyền hành có trong tay để áp chế các đầy tớ khác, 
à sống một cuộc sống buông thả, vô độ. 
“Anh bắt đầu đánh đập các tôi trai tớ gái, và chè chén say sưa” (c. 45). 
Lý do hư hỏng của anh này rất đơn giản. 
Anh nghĩ “chủ ta còn lâu mới về”, nên ta cứ thoải mái ăn chơi. 
Anh chỉ cố làm sao khi chủ về, chủ thấy anh đang làm việc tử tế. 
Tiếc thay chủ về sớm hơn anh nghĩ, 
“vào ngày anh không ngờ, vào giờ anh không biết” (c. 46). 
Sự thật ê chề được phơi bày không thể chối cãi. 
Những đầy tớ bị anh hành hạ và bỏ đói, những phung phí tài sản, 
là bằng chứng cho sự thất tín của anh.
Kitô hữu là những người đã biết ý Chúa, mà không làm theo, 
sẽ bị phạt nặng hơn những người không biết. 
Những nhà lãnh đạo được trao quyền hành và trách nhiệm 
cũng phải trả lời trước mặt Chúa về cách phục vụ của mình. 
Chúng ta đều sợ khi nghe những lời này của Đức Giêsu: 
“Ai được cho nhiều, sẽ bị đòi nhiều. 
Ai được giao phó nhiều sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn.”
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
xưa Chúa đã sai các môn đệ ra khơi thả lưới,
nay Chúa cũng sai chúng con đi vào cuộc đời.
Chúng con phải đối diện
với bao thách đố của cuộc sống,
của công ăn việc làm, của gánh nặng gia đình,
của nghề nghiệp chuyên môn.
Xin đừng để chúng con sa vào cạm bẫy
của vật chất và quyền lực,
nhưng cho chúng congiữ nguyên lý tưởng thuở ban đầu,
lý tưởng phục vụ quê hương và Hội Thánh.
Lạy Chúa Giêsu,
xin dạy chúng con sống thực tế,
nhưng không thực dụng ;
biết xoay xở nhưng không mưu mô ;
lo cho tương lai cá nhân,
nhưng không quên bao người bất hạnh cần nâng đỡ.
Giữa cơn lốc của trách nhiệm và công việc,
giữa những xâu xé trước bao lựa chọn,
xin cho chúng con biết tìm những phút giây trầm lắng,
để múc lấy ánh sáng và sức mạnh,
để mình được thật là mình trước mặt Chúa.
Nhờ lời Đức Trinh Nữ Maria chuyển cầu,
xin cho chúng con thật sự trở nên chứng nhân,
làm tất cả để Thiên Chúa được tôn vinh,
và phẩm giá con người được tôn trọng. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Chủ sẽ phục vụ (20.10.2015 – Thứ ba Tuần 29 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 12, 35-38
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn.  Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay. Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ. Thầy bảo thật anh em: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ. Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ.”
Suy nim:
Chúng ta dành bao nhiêu thời gian để ăn, ngủ, và làm việc trong một đời?
Nhiều người nghĩ mình có thể đưa ra những con số khá chính xác.
Nhưng chúng ta dành bao nhiêu thời gian để chờ?
Có thứ chờ tính được bằng thời gian.
Có thứ chờ kéo dài liên tục nằm nơi trái tim mong ngóng.
Mẹ chờ con, vợ chờ chồng, những người yêu chờ nhau.
Trong một vở kịch của Samuel Beckett, văn sĩ được giải Nobel 1969,
có hai người chờ một nhân vật mơ hồ tên là Godot.
Cả hai chỉ quen sơ sơ ông này, nếu có gặp cũng chẳng nhận ra.
Vậy mà họ vẫn chờ, nhưng ông Godot nào đó đã không đến.
Có lẽ Samuel Beckett muốn nói đến cái phi lý của đời người.
Cứ chờ cứ đợi một điều mơ hồ và chẳng xảy ra.
Đức Giêsu dạy các môn đệ biết chờ đợi trong cuộc sống.
Chờ như những đầy tớ chờ chủ mình đi ăn cưới về.
Đám cưới ngày xưa hay vào ban đêm để tránh cái nóng.
Chủ có thể về trễ, nên phải chịu khó chờ,
nghĩa là phải tỉnh thức, không được ngủ quên.
Nhưng chờ lại không phải là thái độ ngồi yên, thụ động.
Chờ là đặt mình trong tư thế sẵn sàng phục vụ.
“Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sáng” (c. 35).
Người đầy tớ sẵn sàng bắt tay vào việc,
vì chiếc áo đã được vén lên gọn gàng,
và trong đêm, ngọn đèn được châm dầu vẫn luôn cháy sáng.
Có một giây phút quan trọng, giây phút ông chủ về.
Sự chờ đợi, sự tỉnh thức, sự sẵn sàng, tất cả hướng đến giây phút này.
Lỡ giây phút này là lỡ tất cả.
“Để khi chủ về tới, gõ cửa thì mở ngay” (c. 36).
Mở ngay vì mình đang chờ, đang thức, đang sẵn sàng,
áo đã được vén lên để chuẩn bị phục vụ,
đèn đã được thắp sáng để soi trong bóng đêm.
Chủ sẽ ngỡ ngàng vì sự mau mắn như vậy của các đầy tớ.
Nhưng các đầy tớ còn ngỡ ngàng hơn nhiều.
Chính khi các anh chuẩn bị phục vụ chủ, thì chủ lại phục vụ các anh.
“Chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, 
và đến bên từng người mà phục vụ” (c. 37).
Rõ ràng đã có một sự đổi vai bất ngờ: chủ đã thắt lưng, phục vụ như đầy tớ.
Đầy tớ đã trở nên trọng hơn chủ, vì Thầy ở giữa anh em như người hầu bàn.
Đó là mối phúc dành cho người tỉnh thức vào giờ lẽ ra đang yên ngủ.
Canh hai, canh ba, là đã quá nửa đêm về gần sáng (c. 38).
Kitô hữu biết mình chờ ai, chờ một người sớm muộn chắc chắn sẽ đến.
Chờ một cách tích cực với thái độ sẵn sàng làm việc dưới ánh đèn.
Hạnh phúc đến với tiếng gõ cửa đầu tiên trong đêm.
Chúng ta mong nghe được tiếng gõ nhẹ ấy như một tiếng gọi.
Xin mở cửa ngay để được thấy tận mắt Thiên Chúa phục vụ con người.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa,
con thường thấy mình không có giờ cầu nguyện,
không có giờ đi vào sa mạc
để ở bên Chúa và trò chuyện với Ngài.
Nhưng thật ra sa mạc ở sát bên con.
Chỉ cần một chút cố gắng của tình yêu
là con có thể tạo ra sa mạc.
Mỗi ngày có biết bao giây phút có thể gặp Chúamà con đã bỏ mất :
Khi chờ một người bạn,
chờ đèn xanh ở ngã tư,
chờ món hàng đang được gói.
Khi lên cầu thang,
khi đến nơi làm việc,
khi kẹt xe,
khi cúp điện bất ngờ.
Thay vì bực bội hay nóng ruột
con lại thấy mình sống an bình
trong sự hiện diện của Chúa.
Lạy Chúa,
những sa mạc ngắn ngủi hằng ngày
giúp con tỉnh thức
để nhạy cảm với ý Chúa.
Xin cho con yêu mến Chúa hơn
để tìm ra những sa mạc mới
và vui vẻ bước vào.
(gợi hứng từ Madeleine Delbrêl)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

18 thg 10, 2015

Những kho lớn hơn (19.10.2015 – Thứ hai Tuần 29 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 12, 13-21
Một hôm, có người trong đám đông nói với Ðức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi.” Người đáp: “Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh?” Và Người nói với họ: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì không phải hễ ai được dư giả, thì mạng sống người ấy nhờ của cải mà được bảo đảm đâu.” Sau đó Người nói với họ dụ ngôn này: “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: “Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu!” Rồi ông ta tự bảo: “Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giời ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!” Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “Ðồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?” Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.”
Suy niệm:
Cái kho là quan trọng. 
Kho bạc quan trọng đối với một đất nước. 
Kho lẫm cần cho người làm nghề nông. 
Mỗi gia đình, mỗi công ty thường có kho riêng. 
Có thể là một tủ sắt để trong nhà hay ở ngân hàng. 
Mọi lợi nhuận đều thu vào kho. 
Ai cũng muốn cho kho của mình bành trướng.
Sau một vụ mùa bội thu, 
mối bận tâm lớn nhất của ông phú hộ trong dụ ngôn 
là tìm cho ra chỗ để tích trữ hoa màu của mình, 
vì những kho cũ không đủ sức chứa nữa. 
Cuối cùng ông đã tìm ra giải pháp này: 
phá những kho cũ, làm những kho mới lớn hơn, 
rồi bỏ tất cả hoa màu, của cải vào đó, 
khóa lại cho thật kỹ, đề phòng kẻ trộm. 
Khi nhà kho đã an toàn 
thì tương lai của ông vững vàng ổn định. 
Nhiều của cải cho phép ông sống thoải mái trong nhiều năm. 
Những cái kho lớn cho ông tha hồ vui chơi, ăn uống. 
Ông thấy mình chẳng cần đến Chúa, chẳng cần đến ai. 
Của cải trong kho bảo đảm cho ông sống hạnh phúc. 
Những cái kho là nơi ông đặt lòng mình (x. Lc 12,34). 
Xin đừng ai xâm phạm vào chỗ thiêng liêng ấy. 
Kho là nơi của cải đổ vào, sinh sôi nẩy nở. 
Kho không phải là chỗ chia sẻ cho người khác. 
Ông phú hộ sống cô độc, khép kín như cánh cửa kho. 
Ông sống với cái kho, sống nhờ cái kho. 
Ông tưởng mình đã tính toán khôn ngoan, 
nhưng ông không ngờ cái chết đến lúc đêm khuya, 
hay có thể có biết bao rủi ro khác xảy đến. 
Ông chợt nhận ra mình phải bỏ lại tất cả. 
Cái kho không níu được ông, cũng không vững như ông nghĩ. 
Những gì ông thu tích như giọt nước lọt qua kẽ tay.
Ai trong chúng ta cũng có một hay nhiều kho. 
Có thể chúng ta ôm mộng làm giàu hay đang giàu lên, 
chúng ta định nới kho cũ hay xây kho mới. 
Chúng ta chăm chút cái kho cho con cháu mai này. 
Thật ra của cải không xấu, xây kho cũng không xấu. 
“Nhưng phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam” (12,15). 
Phải mở rộng những cánh cửa kho của mình, 
để kho không phải chỉ là nơi tích trữ cho tôi, 
nhưng là phương tiện để tôi giúp đỡ tha nhân.
Ðừng để nhà kho, két sắt, ví tiền thành mục đích.
Người giàu đáng yêu trước mặt Thiên Chúa 
là người biết mở kho để trao đi 
và thấy Thiên Chúa liên tục làm cho kho mình đầy lại. 
Làm thế nào để khi ra trước toà Chúa, 
chúng ta thấy kho của mình trống trơn 
vì vừa mới cho đi tất cả.
Cầu nguyện:
Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng
tấm bánh để dành của con thuộc về người đói,
chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi,
tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn.
Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng dùng,
có bao điều con lãng phí
bên cạnh những Ladarô túng quẫn,
có bao điều con hưởng lợi
dựa trên nỗi đau của người khác,
có bao điều con định mua sắm dù chẳng có nhu cầu.
Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công chẳng ở đâu xa.
Nó nằm ngay nơi sự khép kín của lòng con.
Con phải chịu trách nhiệm về cảnh người nghèo trong xã hội.
Lạy Cha chí nhân,
vũ trụ, trái đất và tất cả tài nguyên của nó
là quà tặng Cha cho mọi người có quyền hưởng.
Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt,
vì Cha muốn chúng con san sẻ cho nhau.
Thế giới còn nhiều người đói nghèo
là vì chúng con giữ quá điều cần giữ.
Xin dạy chúng con biết cách đầu tư làm giàu,
nhờ sống chia sẻ yêu thương. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.