21 thg 9, 2016

TUYÊN NGÔN HÒA BÌNH TẠI ASSISI (20-9-2016)


Các vị lãnh đạo tôn giáo thế giới bày tỏ quyết tâm dấn thân xây dựng hòa bình, đồng thời lên án mọi hình thức lạm dụng tôn giáo để biện minh cho khủng bố, bạo lực và chiến tranh.
Lập trường trên đây được các vị bày tỏ trong tuyên ngôn chung vào cuối ngày cầu nguyện cho hòa bình thế giới tại Assisi 20-9-2016 trước sự hiện diện của 500 vị lãnh đạo các tôn giáo và hàng chục ngàn tín hữu tại quảng trường trước Vương cung thánh đường thánh Phanxicô ở Assisi.

Tại buổi bế mạc này, một số vị lãnh đạo tôn giáo trong đó có Đức Thượng Phụ Bartolomaios I, Giáo chủ chính thống Constantinople, Hòa thượng Giáo chủ Tông phái Phật giáo Thiên Thai, Nhật Bản, một số vị khác, sau cùng là ĐTC.
Buổi lễ được tiếp tục với phần đọc một lời kêu gọi Hòa Bình, được trao cho các em bé thuộc nhiều nước khác nhau.
LỜI KÊU GỌI HÒA BÌNH
Là những người nam nữ thuộc các tôn giáo khác nhau, chúng tôi họp nhau như những người lữ hành tại thành của thánh Phanxicô. Tại đây cách đây 30 năm, vào năm 1986, theo lời mời của ĐGH Gioan Phaolô 2, các vị đại diện tôn giáo toàn thế giới, lần đâu tiên tham dự một cách trọng thể, để khẳng định mối liên hệ không thể tách rời giữa đại thiện ích hòa bình và thái độ tôn giáo chân chính.
Từ biến cố lịch sử ấy, đã khởi sự một cuộc lữ hành dài, qua nhiều thành phố trên thế giới, đưa nhiều tín hữu can dự vào cuộc đối thoại và cầu nguyện cho hòa bình; đã liên kết nhưng không tạo nên sự lẫn lộn, mang lại những tình bạn liên tôn vững chắc và góp phần dập tắt không ít các cuộc xung đột. Đây là tinh thần đang linh hoạt chúng tôi: thực hiện cuộc gặp gỡ trong đối thoại, chống lại mọi hình thức bạo lực và lạm dụng tôn giáo để biện minh cho chiến tranh và khủng bố.
Tuy nhiên, trong những năm qua, vẫn còn bao nhiêu dân tộc đang bị thương tổn đau thương vì chiến tranh. Người ta vẫn luôn không hiểu rằng chiến tranh làm cho thế giới xấu hơn, để lại gia sản đau thương và oán thù. Tất cả bị mất mát với chiến tranh, kể cả những kẻ thắng trận.
Chúng tôi đã dâng lời khẩn nguyện lên Thiên Chúa, xin Ngài ban hồng ân hòa bình cho thế giới. Chúng tôi nhìn nhận sự cần thiết phải liên lỷ cầu nguyện cho hòa bình, vì lời cầu nguyện bảo vệ và soi sáng thế giới. Hòa bình là danh xưng của Thiên Chúa. Ai khẩn cầu danh Thiên Chúa để biện minh cho khủng bố, bạo lực và chiến tranh, thì không đi theo con đường của Chúa: chiến tranh nhân danh tôn giáo trở thành chiến tranh tôn giáo. Với xác tín mạnh mẽ, chúng tôi tái khẳng định rằng bạo lực và khủng bố trái ngược với tinh thần tôn giáo chân chính.
Chúng tôi đã lắng nghe tiếng kêu của người nghèo, các trẻ em, các thế hệ trẻ, các phụ nữ và bao nhiêu anh chị em đang đau khổ vì chiến tranh; cùng với họ chúng tôi mạnh mẽ nói rằng: Không chấp nhận chiến tranh! Ước gì tiếng kêu đau thương của bao nhiêu người vô tội được lắng nghe. Chúng tôi khẩn thiết xin các vị lãnh đạo các dân nước hãy giải trừ những động lực chiến tranh: sự ham hố quyền bính và tiền bạc, lòng tham lam của những kẻ buôn bán võ khí, những lợi lộc phe phái, những trả thù vì quá khứ. Xin gia tăng sự dấn thân cụ thể để lại trừ những nguyên nhân tiềm ẩn của các cuộc xung đọt: những tình trạng nghèo đói, bất công, và chênh lệch, sự bóc lột và coi rẻ sự sống con người.
Sau cùng, hãy mở ra một thời đại mới, trong đó thế giới hoàn cầu hóa trở thành gia đình các dân tộc. xin thực thi trách nhiệm kiến tạo hào bình chân thực, quan tâm đến những nhu cầu đích thực của con người và của các dân tộc, vượt thắng những xung đột bằng sự cộng tác, chiến thắng những oán thù và vượt lên trên những hàng rào bằng cuộc gặp gỡ và đói thoại. Không gì bị mất mát khi thực sự thi hành đối thoại. Không gì là không có thể nếu chúng ta ngỏ lời với Thiên Chúa trong kinh nguyện. Tất cả đều có thể là những người xây dựng hòa bình; từ Assisi chúng tôi quyết tâm canh tâm dấn thân trở thành những người xây dựng hòa bình với sự phù giúp của Thiên Chúa, cùng với tất cả những người nam nữ thiện chí.
Sau khi tuyên ngôn hòa bình được công bố, mọi người đã thinh lặng mặc niệm các nạn nhân chiến tranh, trước khi các vị đại diện tôn giáo ký vào Lời Kêu Gọi Hòa Bình, và thắp sáng hai cây đèn nhiều ngành.
Ngày cầu nguyện được kết thúc với cử chỉ trao ban bình an giữa các tham dự viên.
G. Trần Đức Anh OP

19 thg 9, 2016

Mẹ tôi và anh em tôi (20.9.2016 – Thứ ba Tuần 25 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 8, 19-21
19 Khi ấy, Mẹ và anh em Đức Giê-su đến gặp Người, mà không làm sao lại gần được, vì dân chúng quá đông. 20 Người ta báo cho Người biết: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, muốn gặp Thầy.” 21 Người đáp lại: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.”

Suy nim:
Chẳng rõ Đức Giêsu đã xa gia đình ở Nadarét bao lâu, 
mà hôm nay Mẹ và anh em Ngài mới đến gặp Ngài. 
Có phải vì nhớ, hay vì lo lắng do nghe các lời đồn đại? 
Để biết được Ngài đang ở đâu, thì phải hỏi thăm, 
bởi hồi đó chưa có những phương tiện truyền thông như bây giờ. 
Vì vậy chuyện Mẹ đến được chỗ của Con là một nỗ lực không nhỏ. 
Tiếc là khi đã đến nơi Con đang giảng dạy, 
thì Mẹ lại không làm sao vào được, vì người đông quá (c. 19). 
Chắc Mẹ đã nhờ ai đó vào báo cho Đức Giêsu: 
“Có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, muốn gặp Thầy” (c. 20).
Các sách Tin Mừng Nhất Lãm đều không cho biết 
Đức Giêsu có ra ngoài để đón tiếp Mẹ và các anh em Ngài không. 
Điều này khiến ta có cảm tưởng bầu khí đón tiếp hơi lạnh lùng. 
Nhưng cả ba Tin Mừng đều kể lại câu nói gây sốc của Ngài: 
“Mẹ tôi và anh em tôi chính là những ai nghe lời Thiên Chúa 
và đem ra thực hành” (c. 21).
“Mẹ tôi và anh em tôi” là ai? Một câu hỏi quá dễ ! 
Hiển nhiên đó là những người đang đứng ở ngoài kia. 
Mẹ của Ngài là bà Maria, người phụ nữ làng Nadarét, 
người đã cưu mang, cho bú mớm, và chăm lo dưỡng dục Ngài. 
Anh em là những người họ hàng gần gũi, tuy không phải là anh em ruột. 
Mẹ và anh em của Đức Giêsu là những người đang đứng ngoài nhà. 
Ngài không hề khinh họ, nhưng Ngài tập trung vào người trong nhà. 
Những người ở trong nhà là những người đang ngồi nghe lời Đức Giêsu. 
Họ được mời gọi không nghe suông, nhưng đem ra thực hành, 
để trở thành mẹ và anh em của Ngài.
Như thế Đức Giêsu đã nới rộng gia đình của Ngài. 
Ngài không bó hẹp trong gia đình ruột thịt, mà khai mở một gia đình mới. 
Gia đình thiêng liêng thì rộng lớn hơn nhiều, 
và mỗi Kitô hữu đều có chỗ trong gia đình đó. 
Đức Giêsu có nhiều mẹ và nhiều anh chị em. 
Ai nghe và thi hành lời Thiên Chúa thì trở nên mẹ của Ngài, 
bởi vì, theo thánh Bêđa, qua gương sáng và lời nói của họ, 
họ sinh ra Ngài trong trái tim tha nhân. 
Đức Giêsu là Con, luôn nghe và thi hành lời Thiên Chúa Cha. 
Bất cứ ai sống như Ngài cũng trở nên con Thiên Chúa, 
nên lập tức trở nên anh chị em với Ngài.
Chúng ta ít khi nghĩ tới chuyện mình có họ hàng với Đức Giêsu. 
Có một thứ liên hệ còn sâu nặng hơn cả liên hệ máu mủ nữa. 
Chúng ta mang dòng máu của Đức Giêsu, dòng máu vâng nghe lời Chúa. 
Chính Thiên Chúa nối kết Đức Giêsu và cả nhân loại thành một gia đình. 
Trong gia đình đó có chỗ quan trọng cho Đức Maria, 
vì hơn ai hết Mẹ là người đã lắng nghe và thi hành lời Thiên Chúa.
Cầu nguyn:
Lạy Chúa Giêsu,
con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay.
Chúng con thường xây nhà trên cát,
vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy,
nhưng lại không dám đem ra thực hành.
Chính vì thế
Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con.
Xin cho chúng con
đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa,
đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ.
Xin giúp chúng con dọn dẹp mảnh đất đời mình,
để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng truởng.
Ước gì ngôi nhà đời chúng con
được xây trên nền tảng vững chắc,
đó là Lời Chúa,
Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

Cách thức anh em nghe (19.9.2016 – Thứ hai Tuần 25 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 8, 16-18
16 “Chẳng có ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng.17 Vì chẳng có gì bí ẩn mà lại không trở nên hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà người ta lại không biết và không bị đưa ra ánh sáng.18 Vậy hãy để ý tới cách thức anh em nghe. Vì ai đã có, thì được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái họ tưởng là có, cũng sẽ bị lấy mất.”
 Suy niệm
Bài Tin Mừng hôm nay chỉ có ba câu có vẻ rời rạc.
Ba câu này thánh Luca đặt nằm ngay sau dụ ngôn về người gieo giống.
Vậy ta phải hiểu các câu này trong bối cảnh của dụ ngôn trên,
một dụ ngôn nói về việc đón nhận hạt giống Lời Chúa.
Sống Lời Chúa cách nghiêm túc là thắp lên một ngọn đèn (c. 16).
Vào thời xưa, người ta dùng đèn dầu, làm bằng đất nung.
Hẳn nhiên ý hướng của người thắp đèn là soi sáng.
Ngọn đèn sáng để soi đường cho “những kẻ khác” vào nhà,
những người chưa được biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa (c. 10).
Vì thế thật vô lý nếu có ai sau khi thắp đèn, rồi lấy cái hũ mà đậy lại,
hay đặt ngọn đèn dưới gầm giường.
Dù có lúc ánh sáng đó như bị che khuất hay trở nên leo lét,
nhưng đời kitô hữu vẫn mãi mãi là ngọn đèn sáng đặt trên giá đèn
cho một thế giới mà bóng tối không ngừng vây bủa tấn công.
“Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ,
để họ thấy những việc tốt đẹp anh em làm mà tôn vinh Cha trên trời.”
Dù có lúc họ phải sống ẩn núp trong hang toại đạo, 
hay phải chịu sống như giáo hội thầm lặng,
nhưng giữ bí mật hay che giấu lén lút
lại không phải là thái độ thường xuyên của người kitô hữu (c. 17).
Rồi đến ngày cái bí mật phải được vén mở, 
cái che giấu phải được đem ra ánh sáng công khai.
Chúng ta có những hiểu biết về Thiên Chúa, về thân phận con người,
về ý nghĩa của khổ đau và cái chết.
Chúng ta có đức tin và niềm hy vọng, có niềm vui và bình an.
Chúng ta biết mình từ đâu đến và đang đi về đâu.
Kitô hữu không thể cất giấu kho tàng đức tin của mình được.
Họ có nghĩa vụ phải chia sẻ cho một thế giới đang khát khao.
Lời Chúa như nén bạc không được phép chôn dấu.
“Vậy hãy để ý tới cách thức anh em nghe.” (c. 18).
Có cách nghe kiểu vệ đường, nước đổ lá khoai, 
có cách nghe không bám rễ vì sỏi đá,
có cách nghe bị chết ngộp vì cái tâm đầy vọng động.
Nhưng cũng có cách nghe của người giữ chặt lấy Lời 
trong trái tim tốt lành và nhẫn nại (c. 15).
Ai nghe Lời Chúa cách hữu ích, người đó sẽ được lợi ích thêm.
Khi ta mở rộng cửa cho Lời Chúa tác động, 
Lời sẽ xâm nhập vào đời ta càng lúc càng mạnh mẽ. 
Còn ai cứng cỏi từ khước, thì ngay từ đầu, họ đã mất cả chì lẫn chài.
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào thái độ tích cực, dấn thân.
Thái độ của kitô hữu là đứng hẳn về phía ánh sáng.
Nhiệm vụ của chúng ta là thắp sáng, chiếu sáng và đem ra ánh sáng,
để những ngọn đèn nhỏ của ta dẫn nhân loại đến với Ánh Sáng Giêsu.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu
tạ ơn Chúa đã cho chúng con
ánh sáng mặt trời, mặt trăng,
và ánh sáng từ những nguồn năng lượng trên mặt đất.
Tạ ơn Chúa
vì Chúa đã gọi chúng con là ánh sáng.
Ðó là vinh dự
và cũng là một trách nhiệm nặng nề.
Xin cho chúng con có khả năng đẩy lui bóng tối
của hận thù và bất công,
của buồn phiền và thất vọng.
Xin cho chúng con biết giữ gìn ngọn lửa
mà Chúa đã thắp lên trong lòng chúng con,
và biết vâng theo những soi sáng của Chúa
qua từng phút giây của cuộc sống.
Lạy Chúa Giêsu,
cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối
vẫn còn tiếp diễn
trên thế giới và trong lòng chúng con.
Ước gì chúng con
đừng chỉ lo nguyền rủa bóng tối,
nhưng can đảm thắp lên những ngọn lửa,
để cả trái đất ngập tràn ánh sáng Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

17 thg 9, 2016

HẠ CÁNH AN TOÀN VÀO NƯỚC TRỜI - Chúa Nhật XXV Thường Niên C


Suy Niệm Lời Chúa Chúa Nhật XXV Thường Niên C
HẠ CÁNH AN TOÀN VÀO NƯỚC TRỜI

Hạ cánh an toàn, đó là từ ngữ thường dùng trong các chuyến bay. Tại Việt nam, từ ngữ ấy còn để ám chỉ các “đầy tớ của nhân dân”, sau thời gian làm công bộc, thu nhiều lợi lộc, nay về hưu một cách an toàn, êm thắm, mọi sai lầm gian dối thời đương chức được cho qua. Tuy nhiên, không phải quan chức nào cũng hạ cánh an toàn. Có những vị khi đương quyền hách dịch, gây thù oán, khi về hưu cũng không được an thân, bị truy cứu trách nhiệm dẫn đến tù tội. Ví dụ, có vị quan chức trước khi nghỉ hưu đã bổ nhiệm hàng loạt đệ tử vào các vị trí quan trọng, với mưu đồ sau này vẫn có kẻ cúng bái, thăm viếng thường xuyên. Ông này bị những kẻ thù oán, có khi là đồng nghiệp trước đây tố cáo, ông bị thanh tra, thu hồi tài sản. Ai cũng biết, các vụ tương tự như thế thường là do ghen ăn tức ở, phân chia quyền lợi không đồng đều, trả thù trả oán nhau. Những điều này đang diễn ra rất nhiều trong xã hội. Không chỉ ở Việt nam, các quốc gia khác cũng có những vị tổng thống khi mãn nhiệm kỳ bị tuy tố dẫn đến tù tội.

Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh một người quản lý đã biết khéo léo thu xếp cho ngày “hạ cánh” của mình. Kể câu chuyện này, Chúa Giêsu không ca ngợi về sự gian dối của anh, cũng không khuyến khích sự gian dối, nhưng Chúa chỉ muốn nhắm đến một điều đó là: Nếu như người đời khôn khéo, biết nhìn xa trông rộng, biết tận dụng cơ hội hiện tại để lo cho tương lai, biết dùng quyền hạn, thời gian còn lại để lo cho mai sau, thì chúng ta cũng phải biết nhìn xa và tận dụng thời gian, cơ hội Chúa ban để chuẩn bị cho cuộc sống mai sau của mình như vậy.

Người quản lý trong câu chuyện bị ông chủ gọi lên kiểm điểm và tuyên bố: Anh tính toán sổ sách trả lại cho tôi, từ nay, anh không còn làm quản lý nữa. Ngay lập tức, anh đã có phương án cho cuộc đời mình. Anh tận dụng khoảnh khắc vắn vỏi còn lại trong chức vụ để xoay sở: Mình phải làm gì để khi mất chức quản lý, sẽ có người đón mình vào nhà họ? Anh biết mình không thể cuốc đất, cũng thể đi ăn mày, anh phải làm gì đó để anh vẫn được người khác đón tiếp với lòng trân trọng và biết ơn, chứ không phải là kẻ sa cơ thất thế.

Việc anh thực hiện là làm ơn cho người khác cho dù tài sản không phải là của anh. Các con nợ là con nợ của chủ anh, nhưng anh vẫn dùng chút quyền hạn và thời giờ còn lại để sắp xếp sao người khác kính trọng và biết ơn anh. Nói cách khác, anh đã dùng sự khéo léo của mình để đánh đổi lòng yêu mến, biết ơn của người khác. Anh gọi từng con nợ đến và hỏi: Ông nợ chủ tôi bao nhiêu? Người thứ nhất trả lời: Một trăm thùng dầu. Anh quản lý ra lệnh: Hãy viết lại năm mươi thôi. Cũng vậy, nợ một ngàn giạ lúa, thì viết lại tám trăm thôi.

Như đã nói ở trên, Chúa không khen việc làm gian dối của người quản lý, nhưng khen sự khéo léo của anh biết lấy lòng người khác để sau này có người sẽ đón tiếp anh. Qua câu chuyện, Chúa Giêsu còn muốn nói: Hãy dùng tiền của ở trần gian để tạo ra bạn hữu và dùng của cải trần gian để giành lấy cơ hội bước vào sự sống vĩnh cửu.

Cuối đoạn Tin Mừng, Chúa Giêsu nhắc cho chúng ta về vai trò là quản lý tài sản ở trần gian. Tài sản chúng ta đang có là do Thiên Chúa trao cho chúng ta quản lý. Dù nhiều hay ít, giàu hay nghèo, thì chúng ta cũng vẫn phải là người quản lý trung thành và khôn ngoan. Trung thành để quản lý tài sản một cách công minh theo đúng ý chủ, khôn ngoan để biết sử dụng đúng mục đích, sinh lợi cho chủ và cũng để tạo được các tương quan tốt với mọi người. Chúa cũng cảnh báo: Các ngươi không thể làm tôi hai chủ, vì sẽ gắn bó với chủ này mà khinh chủ nọ, không thể vừa thờ Thiên Chúa vừa tôn thờ tiền bạc vật chất.

Kẻ gắn bó với vật chất tiền bạc thì đặt vật chất tiền bạc như là chủ, là chúa của mình. Cuộc đời của những người này chỉ biết kiếm tiền, làm giàu mà không nghĩ đến người khác, không nhìn thấy sự hiện diện đói khổ của người khác. Cũng có thể vì tiền bạc của cải khiến họ giẫm đạp lên người khác, coi thường người khác, nhất là người nghèo. Bài đọc một tiên tri Amos đã lên án những hạng người giàu có vô lương tâm trong đất Israel, ông gọi họ là kẻ đàn áp người cùng khổ, kẻ tiêu diệt người nghèo hèn. Qua những việc làm, họ đang giết chết người nghèo, đang làm cho cuộc sống cơ cực của họ thêm cơ cực hơn: Các ngươi chỉ mong cho ngày lễ mau qua để bán hàng, các ngươi làm cân gian cân dối để lừa thiên hạ, lấy đôi dép mà đổi lấy người nghèo, lấy tiền mà mua kẻ cơ bần. Ta là Thiên Chúa, Ta sẽ không bao giờ quên những hành vi gian ác ấy.

Bài đọc hai, Thánh Phaolô khuyên chúng ta cầu nguyện cho mọi người, đặc biệt cho các bậc vua chúa chính quyền. Họ là những người đang được trao quyền quản lý đất nước, nhưng họ lại cho mình là chủ, là người có quyền trên đất nước, đặt quyền lợi cá nhân trên quyền lợi đất nước. Vì thế, thay vì lo cho việc an cư lạc nghiệp, cuộc sống êm ấm hạnh phúc của người dân thì họ lại lo thu vén cho cá nhân và gia đình nhiều hơn. Không chỉ lo cho cuộc sống cơm áo của dân, các nhà lãnh đạo còn phải chịu trách nhiệm về đời sống đạo đức của xã hội, giúp mọi người dân sống trong an bình và lương thiện. Khi họ làm tốt nhiệm vụ đó, thì dù họ không biết Chúa, nhưng họ vẫn làm đẹp lòng Chúa. Chúng ta có nhiệm vụ lên tiếng đòi họ phải chu toàn tốt nhiệm vụ quản lý đất nước, song cũng đừng quên cầu nguyện cho họ, để họ biết nhận ra và sống theo chân lý và sự thật như Thánh Phaolô đã nhắc trong bài đọc hai.

Mỗi người, dù ở bậc sống nào, lứa tuổi nào, cũng đều là những người quản lý cho Chúa. Trước hết, mỗi người chịu trách nhiệm quản lý cuộc đời của mình và quản lý những nhiệm vụ mình đang đảm nhận. Vì thế, mỗi người cần phải biết tận dụng tối đa thời gian, khả năng, điều kiện hiện tại để mưu cầu, tìm kiếm hạnh phúc đời đời cho bản thân. Chỉ khi biết sử dụng của cải, thời gian hiện tại để sắp xếp cuộc đời mình, thiết lập những tương quan tốt đẹp với Thiên Chúa và tạo tương quan yêu thương với anh chị em, thì đó mới là người quản lý khôn ngoan.

Cuộc sống của mỗi người trên trần gian đều có hạn, vì thế đừng chỉ chú tâm tìm kiếm của cải vật chất, đừng vì tham lam mà đánh mất tình nghĩa gia đình, anh em, xóm giềng. Mỗi người hãy dùng thời gian và điều kiện hiện tại để làm giàu tình yêu thương, để gia tăng bạn hữu, bằng những việc bác ái chia sẻ, làm cho cuộc sống của mình thêm phong phú và có ý nghĩa. Khi chúng ta biết sống mở ra với mọi người như thế, chúng ta sẽ đạt được niềm vui và hạnh phúc ngay ở đời này và nhất là đạt được gia nghiệp Nước trời mai sau. Ngày ấy, Thiên Chúa sẽ thay những người nghèo khó, những người mà chúng ta từng yêu thương giúp đỡ đón chúng ta vào nhà Cha trên trời.

Chúa nhật 04-9-2016 vùa qua, tại Quảng trường Thánh Phêrô, ĐTC cử hành lễ phong Thánh chọ mẹ Têrêsa Calcutta và cũng là lễ kết thúc cuộc hành hương Năm Thánh Lòng Thương Xót dành cho những người hoạt động trong các tổ chức bác ái Công giáo, những công việc của lòng thương xót. Với việc phong thánh cho Mẹ, Giáo Hội nhìn nhận Mẹ như là một tấm gương sống động của lòng thương xót trong thế giới hôm nay. Từ một phụ nữ có lòng trắc ẩn đối với người nghèo, Mẹ đã trở thành một nữ tu dành cả cuộc đời để chăm sóc cho người nghèo tại Ấn Độ. Nói nghư ngôn ngữ của bài Tin Mừng hôm nay, Mẹ Têrêsa là một người quản lý khôn ngoan, Mẹ đã dùng tình yêu thương, lòng quảng đại để đổi lấy người nghèo. Mẹ đã được chính phủ Ấn Độ đón nhận như một người con của đất nước, mặc dù Mẹ là người Albani. Ngày Mẹ qua đời không chỉ đất nước Ấn Độ than khóc mà cả thế giới thương nhớ và biết ơn Mẹ, nhất là chính Thiên Chúa đã thay cho tất cả những người nghèo mà Mẹ đã từng yêu thương phục vụ, đón Mẹ vào nhà Cha trên trời.

Xin Chúa qua lời bầu cử của tân hiển thánh Têrêsa Calcutta giúp chúng ta noi gương Mẹ, hết lòng yêu thương và phục vụ anh chị em, nhất là những người đang cần đến sự giúp đỡ yêu thương của chúng ta. Amen.

Lm.Giuse Đổ Đức Trí

16 thg 9, 2016

Với tấm lòng cao thượng (17.9.2016 – Thứ Bảy Tuần 24 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 8, 4-15
 4 Người ta tụ họp đông đảo. Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Đức Giê-su. Bấy giờ Người dùng dụ ngôn mà nói rằng:5 “Người gieo giống đi ra gieo hạt giống của mình. Trong khi người ấy gieo, thì có hạt rơi xuống vệ đường, người ta giẫm lên và chim trời ăn mất.6 Hạt khác rơi trên đá, và khi mọc lên, lại héo đi vì thiếu ẩm ướt.7 Có hạt rơi vào giữa bụi gai, gai cùng mọc lên, làm nó chết nghẹt.8 Có hạt lại rơi nhằm đất tốt, và khi mọc lên, nó sinh hoa kết quả gấp trăm”. Nói xong, Người hô lên rằng: “Ai có tai nghe thì nghe.” 9 Các môn đệ hỏi Người dụ ngôn ấy có ý nghĩa gì.10 Người đáp: “Anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; còn với kẻ khác thì phải dùng dụ ngôn để chúng nhìn mà không nhìn, nghe mà không hiểu.11 “Đây là ý nghĩa dụ ngôn: Hạt giống là lời Thiên Chúa.12 Những kẻ ở bên vệ đường là những kẻ đã nghe nhưng rồi quỷ đến cất Lời ra khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ.13 Còn những kẻ ở trên đá là những kẻ khi nghe thì vui vẻ tiếp nhận Lời, nhưng họ không có rễ. Họ tin nhất thời, và khi gặp thử thách, họ bỏ cuộc.14 Hạt rơi vào bụi gai: đó là những kẻ nghe, nhưng dọc đường bị những nỗi lo lắng và vinh hoa phú quý cùng những khoái lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành.15 Hạt rơi vào đất tốt: đó là những kẻ nghe Lời với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết quả.
Suy niệm:
Đức Kitô hào phóng gieo vãi lời của Thiên Chúa khắp nơi. 
Ngài như người gieo hạt giống, tung gieo trong gió, 
có vẻ như chẳng để ý đến chuyện có hạt rơi vào đất cằn khô, 
và một số hạt không bao giờ sinh huê lợi. 
Các Kitô hữu sơ khai đã đọc dụ ngôn này và thấy nơi đó một lời nhắn nhủ. 
Họ thấy mình chính là người đã nhận được hạt giống lời Chúa. 
Nhưng không phải hạt giống nào cũng thành cây lúa trĩu hạt. 
Có những hạt giống bị thui chột bởi những lý do bên ngoài và bên trong. 
Làm sao để mọi hạt giống được gieo trong tim ta, đều sinh hoa trái? 
Câu hỏi của Giáo hội sơ khai cũng là câu hỏi của Giáo hội bây giờ. 
Thửa đất là trái tim con người xưa nay vẫn thế. 
Hạt giống Lời Chúa hôm xưa và hôm nay cũng vẫn là một. 
Cả bốn hạng người trong dụ ngôn đều đã nghe (cc. 12. 13. 14. 15), 
nghĩa là đều đã đón nhận Lời Chúa vào trái tim, vào trung tâm đời mình.
Nhưng có Lời bị đánh cắp
Quỷ đến và lấy Lời đã gieo ra khỏi trái tim người nghe 
vì sợ họ tin mà được cứu độ (c. 12). 
Quỷ giống như chim trời đến ăn mất hạt giống rơi xuống vệ đường (c. 5). 
Tại quỷ hay tại trái tim con người như đất vệ đường quá cứng? 
Hạt giống nằm chơ vơ, trở thành mồi ngon cho bao tấn công đe dọa.
Nhưng có Lời không mọc rễ.Nghe Lời và vui vẻ đón nhận vẫn chưa đủ. 
Hạt giống cần có nhiều đất để mọc rễ nuôi sống cây. 
Đất nhiều sỏi đá chỉ cho một lòng tin nhất thời, khi mọi sự dễ dàng, 
nhưng không đủ sức đứng vững khi thử thách ập tới. 
Đã và đang có những Kitô hữu quỵ ngã trước những thách đố cam go, 
vì Lời Chúa chưa bao giờ mọc rễ trong tim họ. 
Thử thách của đời Kitô hữu làm lộ ra tình trạng “không rễ” của ta, 
và đòi ta tránh gặp gỡ Lời Chúa một cách hời hợt, nông cạn.
Nhưng có Lời bị chết ngộp.Ngộp vì những thứ trói buộc của cuộc đời phù vân này, 
những lo âu trăn trở, những thèm muốn khoái lạc, giàu sang. 
Cây lúa có mọc lên cũng bị chết ngộp bởi bụi gai ở ngay nơi tim tôi.
Cuối cùng có Lời được nắm giữ.Dù thửa đất tốt là trái tim cao thượng và quảng đại, 
Nhưng nắm giữ Lời Chúa cũng đòi một nỗ lực không ngừng. 
Bất chấp những tấn công từ bên ngoài, hay thèm muốn bên trong, 
cần có thái độ kiên trì để vượt qua những khủng hoảng không tránh khỏi. 
Xin được trân trọng nghe Lời Chúa trong thánh đường và trong cuộc sống. 
Xin được khiêm tốn nghe Lời Chúa qua các bậc thầy và qua trẻ thơ. 
Ước gì Lời Chúa giúp ta làm cho đất của tim mình xốp hơn và mềm lại, 
bớt đá sỏi, thêm đất màu, bớt bụi gai, thêm ẩm ướt.
Lời nguyện:
Lạy Chúa,
xin chiếu tỏa trên con ánh sáng của Chúa
và dạy con bước đi
ngay trong đêm tối cũng như giữa ban ngày.
Xin truyền cho con sức mạnh của Người.
Ước gì những cánh tay rã rời vì thất bại của con
tìm lại được sức trẻ
để gieo trồng hàng ngàn cây xanh
cho một thế giới mới
Ước gì mồ hôi con
pha lẫn mồ hôi của Chúa trong Vườn Cây Dầu.
Ước gì máu con
hòa lẫn với Máu Chúa trên Núi Sọ
để tưới gội cho mảnh đất đã bị khô cằn
vì bất công và ích kỷ.
Chúc tụng Chúa là Cha,
đã dẫn con đi đến cùng,
đến tận Emmaus, nơi Chúa hiển dung
với tràn trề bình an và niềm vui.
ĐHY Roger Etchegaray
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

15 thg 9, 2016

Mấy người phụ nữ cùng đi (16.9.2016 – Thứ Sáu Tuần 24 Thường niên)


Lời Chúa: Lc 8, 1-3
1 Sau đó, Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai2 và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Đó là bà Ma-ri-a gọi là Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ,3 bà Gio-an-na, vợ ông Khu-da quản lý của vua Hê-rô-đê, bà Su-san-na và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.
Suy niệm:
Nhóm Mười hai cùng đi với Thầy Giêsu qua các thành phố, làng mạc, 
để rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa (c. 1). 
Chuyện các môn đệ nam giới đi theo Thầy 
là chuyện bình thường trong xã hội Do Thái. 
Chuyện lạ ở đây là chuyện cùng đi với Thầy còn có các phụ nữ. 
Các bà đi theo Thầy, rong ruổi trên những nẻo đường của vùng Galilê. 
Họ như thuộc cùng một nhóm với các môn đệ. 
Vào thời Đức Giêsu, chuyện phụ nữ đi chung như thế quả là gây sốc. 
Nếu một phụ nữ cứ tiếp xúc với nam giới ở ngoài họ hàng, 
thì bản thân chị ấy và gia đình sẽ phải mang tiếng xấu. 
Vả lại chẳng ông chồng nào chịu để cho vợ mình làm như vậy.
Những phụ nữ đã đi theo Thầy Giêsu từ Galilê.Câu này nói lên căn cước của nhóm phụ nữ. 
Họ đã theo Thầy đến chỗ Thầy chịu đóng đinh (Lc 23, 49). 
Họ đã theo Thầy đến chỗ Thầy được mai táng (Lc 23, 55). 
Họ là những người đầu tiên ra thăm mộ vào sáng sớm (Lc 24, 1-3). 
Theo Tin Mừng Mátthêu (28, 9-10), Máccô (16, 9) và Gioan (Ga 20, 18), 
chính họ là những người đầu tiên được thấy Đấng phục sinh 
Hai môn đệ Emmau tuy không tin lời chứng của các phụ nữ về Phục sinh, 
nhưng hai ông đã gọi họ là những phụ nữ trong nhóm chúng tôi (Lc 24, 22). 
Những phụ nữ này còn có mặt cùng với nhóm Mười Hai, 
để cầu nguyện chung, sau khi Thầy Giêsu được cất về trời (Cv 1, 13-14). 
Như thế nhóm phụ nữ này đã kiên trì và can đảm đi theo Thầy Giêsu, 
từ Galilê đến Núi Sọ, và từ Núi Sọ đến cộng đoàn Giáo Hội sơ khai. 
Một cách nào đó, họ xứng đáng được gọi là người môn đệ.
Đức Giêsu đã không chỉ thu hút được các môn đệ nam theo Ngài. 
Qua việc trừ quỷ và chữa bệnh, Ngài đã làm cho nhiều cuộc đời tươi trở lại. 
Một nhóm phụ nữ khi được chữa lành, đã muốn tỏ lòng biết ơn, 
trong đó có bà Gioanna, là người đã lập gia đình, giàu có và quyền quý. 
Họ quyết định đi theo Đức Giêsu và các môn đệ như những trợ tá. 
Họ dùng của cải mình có để phục vụ các ngài (c. 3). 
Không nên coi việc phục vụ của nhóm phụ nữ là thấp kém, 
vì các môn đệ cũng được mời gọi làm người phục vụ anh em (Mc 10, 43). 
Và chính Thầy Giêsu cũng đã sống như một người phục vụ (Lc 22, 27). 
Không thấy nói đến việc các phụ nữ này được Thầy Giêsu sai đi rao giảng. 
Có lẽ vì vào thời đó ở nước Do Thái, người ta còn coi thường phụ nữ, 
và không coi các phụ nữ như những chứng nhân đáng tin.
Khi nhìn Nhóm Thầy Giêsu cách đây hai mươi thế kỷ, 
chúng ta thấy Thầy đã táo bạo, dám đi ngược với nền văn hóa thời đó. 
Ngài mở rộng thế giới của phụ nữ, vốn chỉ giới hạn trong gia đình. 
Phụ nữ hôm nay được mời gọi tham gia vào những công việc chung. 
Chúng ta cần thấy sự hiện diện tích cực của các phụ nữ lo việc bác ái, 
dạy giáo lý, làm việc cho giáo xứ, hay ở trong các tổ chức của giáo phận. 
Làm sao có được nhiều phụ nữ thánh thiện và năng động như Mẹ Têrêsa?
Cầu nguyện:
Giữa một thế giới
đề cao quyền lực và lợi nhuận,
xin dạy con biết phục vụ âm thầm.
 Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,
xin dạy con biết yêu thương tự hiến.
 Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,
xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.
 Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,
xin dạy con biết coi mọi người như anh em.
 Lạy Chúa Ba Ngôi,
Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng,
xin cho các kitô hữu chúng con
trở thành tình yêu
cho trái tim khô cằn của thế giới.
 Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài,
biết sống nhờ và sống cho tha nhân,
biết quảng đại cho đi
và khiêm nhường nhận lãnh.
 Lạy Ba Ngôi chí thánh,
xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa
ở sâu thẳm lòng chúng con,
và trong lòng từng con người bé nhỏ.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

14 thg 9, 2016

Đứng gần thập giá (15.9.2016 – Lễ Đức Mẹ sầu bi)


Lời Chúa: Ga 19, 25-27
Lúc ấy, đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Maria vợ ông Cơlôpát, cùng với bà Maria Mácđala. Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giêsu nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.
Suy nim:
Chúng ta thường suy ngắm bảy nỗi đau của Đức Mẹ,
khi Mẹ nghe lời tiên tri của cụ Simêôn về Con, đưa Con trốn qua Ai Cập, 
mất Con nơi Đền thờ, cùng Con lên đỉnh Canvê, 
khi đứng bên Con chịu đóng đinh, hạ xác Con xuống khỏi thập giá,
và chôn táng Con trong mộ.
Những nỗi đau này đi dọc theo đời của người đã thưa tiếng Xin Vâng.
Những nỗi đau trong lòng người Mẹ, đau vì Con và với Con.
Ngoài bảy nỗi đau này, còn có bao nỗi đau khác không được kể tới.
Chỉ ai yêu mới biết đau.
Khi vẽ hay điêu khắc hình Đức Mẹ,
các nghệ sĩ thường trình bày một Đức Mẹ với khuôn mặt rất vui tươi.
Lễ Đức Mẹ sầu bi nhắc cho ta thấy đời Mẹ cũng có khi buồn.
Vui buồn ở đời là chuyện mấy ai tránh khỏi.
Cần ngắm nhìn khuôn mặt lo lắng của Mẹ khi mất Con hay đem con đi trốn.
Cần chứng kiến khuôn mặt đớn đau của Mẹ khi đứng bên Con trên núi Sọ.
Chính khuôn mặt buồn khổ của Mẹ lại làm chúng ta thấy gần Mẹ hơn.
Khi chia sẻ mọi đau khổ của kiếp người long đong,
Mẹ cảm thông với cái nặng nề của phận người mà ta gánh chịu.
Chúng ta vẫn thường nghĩ đau khổ là hậu quả của tội lỗi.
Điều đó đúng, nhưng không luôn luôn đúng.
Mẹ được Thiên Chúa gìn giữ khỏi vết nhơ của tội nguyên tổ,
và Mẹ đã đáp lại ơn Chúa bằng việc luôn trung tín, vẹn tuyền.
Nhưng điều đó không làm Mẹ tránh được mọi đau khổ.
Thánh giá đã phủ bóng trên đời Mẹ ngay từ tiếng Xin Vâng đầu tiên.
Khi chấp nhận làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Mẹ đã bắt đầu phải trả giá.
Mẹ yêu mến Người Con mà Thiên Chúa ban cho mình,
nhưng đôi tay Mẹ không đủ sức giữ kho tàng quý giá ấy.
Mẹ hy sinh để Con Mẹ bước đi trên con đường khúc khuỷu gập ghềnh.
Nhưng trong đau khổ của hy sinh, Mẹ bình an vì biết mình sống theo ý Chúa.
Hãy đến với Núi Sọ chiều hôm ấy để thấy Mẹ đứng gần thập giá treo Con.
Mẹ đã có mặt trong tiệc cưới Cana khi Con khởi đầu sứ vụ (Ga 2, 1-12).
Bây giờ Mẹ lại có mặt khi Con hoàn tất sứ vụ ấy (Ga 19, 30).
Dù không theo Đức Giêsu trên mọi nẻo đường loan báo Tin Mừng,
nhưng Mẹ là môn đệ của Ngài còn hơn những môn đệ khác.
Mẹ không chạy trốn, nhưng muốn nếm trọn nỗi đau của Con để sẻ chia.
Chính vào giây phút này, Đức Giêsu hấp hối làm điều không ai ngờ.
Ngài nối kết Mẹ Ngài và người môn đệ Ngài dấu yêu,
đặt Mẹ làm mẹ người môn đệ ấy: Thưa Bà, đây là con của Bà (c. 26).
và muốn người môn đệ ấy làm con của Mẹ: Đây là mẹ của anh (c. 27).
Chính dưới chân thập giá, Đức Giêsu đã lập một gia đình mới.
Mẹ là Mẹ của Đức Giêsu ở Cana, bây giờ thành Mẹ của người môn đệ.
Nơi người môn đệ này, các Kitô hữu thấy hình ảnh của chính mình.
Chúng ta cũng muốn đón Mẹ về nhà và nhận Mẹ làm Mẹ.
Mẹ sẽ là người lo cho chúng ta trong ngôi nhà của gia đình mới.
Cầu nguyện:
Lạy Mẹ Maria,
khi đọc Phúc Âm,
lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường.
Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Đức Giêsu.
Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ.
Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana.
Mẹ đi thăm Đức Giêsu khi Ngài đang rao giảng.
Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.
Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi
âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong,
từ con người hay từ Thiên Chúa.
Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Đức Giêsu
trong mọi bước đường của cuộc sống.
Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa.
Có những con đường đầy máu và nước mắt.
Xin Mẹ dạy chúng con
đừng sợ lên đường mỗi ngày,
đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa
dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.
Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu
để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ
đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.
  Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.