19 thg 7, 2013

THA THỨ: SỨC MẠNH CỦA TÌNH YÊU

Sách Huấn Ca có chép rằng: “Lòng lân tuất của Đức Chúa cao cả dường bao, ơn tha thứ dành cho kẻ trở lại với Người lớn lao biết mấy” (Hc 17,29). 

“Đức Chúa”, theo lời tông đồ Gioan nói: “…chưa bao giờ có ai thấy cả”. Thánh nhân nói tiếp rằng: “nhưng Con Một vốn là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết” (Ga 1,18). Giáo Hội cũng đã dạy bảo rằng, Đức Chúa, thế gian sẽ thấy sự mặc khải của Người, trong Đức Giêsu Kitô.   

Thật vậy, Đức Giêsu Kitô, trong ba năm ra đi rao giảng Tin Mừng, Ngài đã cho mọi người nhận ra “lòng lân tuất và ơn tha thứ cho kẻ trở lại với Thiên Chúa” là một sự ban cho một cách nhưng không, đúng như những lời Ngài đã giảng dạy rằng, “Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người mà được cứu độ” (Ga 3,17).
                                       ***********************
Vâng, vào một lần, tại nhà một người Pharisêu, Đức Giêsu, qua cách hành xử, Ngài đã cho mọi người thấy Thiên Chúa quả đúng là Đấng “Từ bi và nhân hậu. Chậm giận và giàu tình thương”.  

Hôm ấy, có một ông Pharisêu tên là Simôn, ông ta mến mộ Đức Giêsu và đã “mời Ngài đến dùng bữa tại nhà mình”. Trong lúc mọi người chén tạc chén thù thì có một người phụ nữ xuất hiện. Tất cả mọi người trong bàn tiệc có vẻ như bực bội về sự xuất hiện của người phụ nữ này. Họ bực bội bởi nàng là “một người tội lỗi” khét tiếng trong thành, họ bực bội bởi những cử chỉ của nàng với Đức Giêsu.

Vâng, tệ thật, không chút rụt rè mà còn thật tự tin, nàng đến bên Đức Giêsu, “sát chân Người mà khóc”. Không ai có thể tưởng tượng được rằng nàng khóc nhiều đến nỗi có thể “lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người”, chưa dừng lại ở đó, nàng còn “lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người”, cuối cùng, nàng “lấy dầu thơm mà đổ lên”. 
  
Tới lúc này thì ông Simôn không còn bình tĩnh được nữa,  tâm hồn ông nghĩ ngợi lung tung về Đức Giêsu. Ông nghi ngờ về vai trò của Ngài, vai trò của một ngôn sứ, như ông ta đã nghĩ như thế… Ngôn sứ gì mà không biết “người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi”!!!

Đọc được những suy nghĩ của ông, Đức Giêsu mặc cho những ý nghĩ thiển cận của ông. Vâng, không phải Đức Giêsu không biết nàng “vốn là người tội lỗi trong thành” nhưng, trước lòng tin của nàng, Đức Giêsu tuyên bố: “Tội của chị đã được tha… Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an” (Lc 7,48…50).
                                        ************************
Có thể nói, tất cả những người hiện diện trong nhà ông Simon tuy “đồng bàn” với Đức Giêsu” nhưng họ đã không “đồng tâm” với Ngài. Có thể họ chưa nghe được những gì Đức Giêsu đã giảng dạy, rằng: “Giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối” (Lc 15,10)..

Đức Giêsu đưa ra câu chuyện một ông chủ nợ “thương tình tha cho cả hai” con nợ… “vì họ không có gì để trả”… cũng như so sánh việc tiếp đón của Simôn và của người đàn bà kia với Ngài là để cho mọi người nhận ra rằng, Thiên Chúa không muốn lên án ai, không lên án vì Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót.

Vâng, xá gì một “bình bạch ngọc dầu thơm” xá gì một bữa tiệc linh đình… Kinh Thánh,  có lời Đức Chúa đã phán với ngôn sứ Edekien rằng: “Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối để được sống” (Ed 18, 23).  

Xưa, một David với lỗi lầm này tiếp lỗi lầm khác, nhưng vì ông ta đã biết mình “đắc tội với Đức Chúa” nên “Đức Chúa – Người đã bỏ qua tội của (ông ta) và (ông ta) sẽ không phải chết” (2Sm 12,13).
Nay, không phải Thiên Chúa dung dưỡng kẻ phạm tội. Ngài muốn mở lối cho kẻ ăn năn và hối cải trở về. Nhưng, chỉ một điều kiện duy nhất, đó là “Sự sám hối và lòng tin”.
                                               **********************
Ngày 12/03/2013 vừa qua, báo The Tidings, Tòa Tổng Giám Mục Los Angeles, có đăng một bài giảng của Tổng Giám Mục José H. Gomez. Mở đầu bài giảng ngài nói rằng: “Nền văn hóa của chúng ta ngày nay đã trở nên một nền văn hóa càu nhàu và nóng giận, người ta mau chóng kết án và mau chóng chỉ trích. Chúng ta đang sống trong nền văn hóa thiếu vắng sự tha thứ. Chúng ta phải cẩn trọng để không cho mình bị rơi vào cạm bẫy này. Đức tin Kitô giáo của chúng ta luôn làm cho chúng ta trở thành “khác”. Chúng ta hãy cố gắng trở nên những người biết thứ tha và mang lại bình an cho tha nhân”.(*) 
Đức Tổng Giám mục José H.Gomez nói tiếp “Mỗi lúc chúng ta cần đi xa hơn trong việc tha thứ. Thánh Phêrô hỏi Chúa Giêsu phải tha thứ bao nhiêu lần. Chúa Giêsu đáp: “Bảy mươi lần bảy.” Hay nói cách khác, là tha thứ mọi lúc mọi nơi trong vô tận. Trong trình thuật về người con thứ đi hoang, chính là một bài học thật tuyệt vời về lòng Chúa xót thương và tha thứ.

Đó hẳn là bài học mà hết thảy chúng ta cần phải học kỹ hơn, nhiều hơn.
Hằng ngày, chúng ta vẫn cầu xin Thiên Chúa ban cho chúng ta ơn biết tha thứ khi chúng ta đọc lời kinh mà chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta – “Xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.”

Nhưng thật khó biết dường nào để chúng ta sống với những lời nguyện ấy! Ngược lại, chúng ta thấy dễ dàng biết bao khi chúng ta đi vào những phê bình chỉ trích tha nhân.

Vâng! Thật sự là chúng ta thấy nhiều lý do chí lý đáng cho chúng ta lên án và chỉ trích người khác. Chúng ta đã chứng kiến rất nhiều tội nhân, nhiều vụ xì-căn-đan và nhiều bất công trên trái đất này.
Thời của Chúa Giêsu xưa kia cũng giống như ngày nay của chúng ta. Thế nhưng, Chúa Giêsu đến thế gian để chỉ ra cho chúng ta thấy có một cách thức ‘khác’. Ngày nay, thật là cấp bách hơn lúc nào hết để tất cả chúng ta hãy cố gắng sống một cách thức ‘khác’ mà Chúa Giêsu Kitô mong đợi và mời gọi.” (*) 
Cách thức “khác” đó là gì? Vâng, chúng ta hãy đến trường học mang tên “Canvê”, ở đó, chính Chúa Giêsu – một Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá để cứu chuộc muôn loài – Ngài sẽ là Thầy dạy của chúng ta, với chỉ một lời dạy duy nhất, rằng: “Lạy Cha, xin tha cho họ…” (Lc 23,34). 

Có quá khó để học-và-hành lời dạy của Thầy Giêsu? Tạ ơn Chúa, thánh Phaolô đã chỉ dẫn cho ta một cách để thực thi lời dạy này, đó là, chúng ta hãy “cùng chịu đóng đinh với Đức Kitô vào thập giá”, dĩ nhiên thánh nhân không “xúi dại” chúng ta đóng đinh thân xác mình, nhưng là đóng đinh tội lỗi cùng bản ngã của mình, bởi có như thế, chúng ta mới có thể trở thành một con-người-mới, một con người “sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Ga 2, 20).

“Đức Kitô sống trong tôi”, hãy tin, chúng ta đủ sức để “học và hành” bài học này, bài học “Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục. Đem an hòa vào nơi tranh chấp. Đem chân lý vào chốn lỗi lầm”… (Kinh hòa bình – Kim Long). 

Vâng, làm được tất cả những điều nêu trên, đó là lúc chúng ta đã nối dài cánh tay Chúa Giêsu đem “sức mạnh tình yêu” đến với mọi người.

Petrus.tran

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét