28 thg 11, 2013

TÀI NGHỆ GIẾT RỒNG

Có một người tên là Chu Bình Man, đến bái ông Chi Ly Ích làm thầy, chuyên tâm học tập để có bản lãnh giết rồng. Gia sản của anh ta hao mòn dần, khổ tâm tốn kém trong thời gian là ba năm, cuối cùng học tập cũng thành công và trở về nhà.

Sau đó, anh ta đi tìm rồng, tìm mãi tìm hoài, mà ngay cả bóng dáng của con rồng cũng không thấy. Anh ta tốn rất nhiều tiền của để học cho được bản lãnh ấy, nhưng cuối cùng cũng không có chổ để ứng dụng.
(Trang tử)

Suy tư
Học bắn rồng là một cách phung phí tiền bạc vô ích, rồng không phải là một con vật có thật, nhưng tiền của thì có thật, cho nên lấy cái có mà đi tìm cái không có thì thật đúng là vô ích. Việc hôm nay không làm, lại lo đi làm chuyện ngày mai, không có hôm nay bắt đầu, thì cũng chẳng có ngày mai để tiếp tục.

Có những người công giáo suốt ngày chỉ lo chuyện "trên trời" mà không lo chuyện dưới đất, nghĩa là suốt ngày ngồi lì trong nhà thờ, việc nhà không lo, con cái không chăm sóc, thì cho dù ngồi cả ngày lẫn đêm trong nhà thờ, Thiên Chúa cũng không thể chúc lành cho được. Ðể thời gian ấy mà lo việc nhà, nếu rãnh rỗi thì đến nhà thờ cầu nguyện đọc kinh, đi thăm người hàng xóm bị bệnh, hội họp các đoàn thể thì có ích hơn là ngồi cả ngày lẫn đêm trong nhà thờ.

Cũng có một vài linh mục đã bỏ rất nhiều thời gian để học "bắn rồng", nghĩa là các ngài đã phí nhiều thời gian vào những giờ giải trí, tán ngẫu... mà ít dùng thời giờ để đọc sách, ôn luyện, nhất là các ngài ít chú trọng đến đời sống chiêm niệm cho mình. Viện cớ là công việc mục vụ giáo xứ quá nhiều nên không thể suy tư, chiêm niệm, đó chỉ là lý do phụ, lý do chính nó ở ngay trong tâm trí tự mãn, kiêu căng của các ngài. Bởi vì các ngài tự cho rằng: được làm linh mục thì quá mãn nguyện rồi, đạt mục đích rồi, bây giờ thì là hưởng thụ./.


Lm.Nguyễn Tầm Thường

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét