15 thg 1, 2016

Kêu gọi người tội lỗi (16.01.2016 – Thứ Bảy Tuần 1 Mùa Thường niên)


Lời Chúa: Mc 2, 13-17
Đức Giêsu lại đi ra bờ biển hồ. Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ. Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lêvi là con ông Anphê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” Ông đứng dậy đi theo Người. Người đến dùng bữa tại nhà ông. Nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giêsu và các môn đệ: con số họ đông và họ đi theo Người. Những kinh sư thuộc nhóm Pharisêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: “Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi!” Nghe thấy thế, Đức Giêsu nói với họ: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”
Suy nim:
Trong bài Tin Mừng hôm qua, Đức Giêsu đã tha tội cho anh bất toại. 
Và chuyện này đã bị các kinh sư coi là phạm thượng (Mc 2, 6). 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, ngài lại tiếp tục bị tấn công, 
vì làm những điều dưới mắt các kinh sư là gai chướng.
Trước hết là việc chọn ông Lêvi vào số các môn đệ. 
Như bốn môn đệ đầu tiên, khi được gọi Lêvi cũng đang làm việc. 
Lúc đó ông đang ngồi nơi bàn thu thuế, bận bịu với tiền bạc và sổ sách. 
Ánh mắt của Thầy Giêsu chụp lấy ông và lôi cuốn ông. 
Lời mời của Thầy thật rõ ràng và ngắn gọn: “Anh hãy theo tôi.” 
Lêvi có ngỡ ngàng không? 
Ông đang làm một nghề bị mọi người coi là ô uế 
vì phải tiếp xúc với dân ngoại và dính dáng đến dối trá tham lam. 
Ông bị coi là tội nhân, bị gạt ra khỏi cộng đoàn Dân Chúa. 
Bây giờ ông được Thầy mời vào nhóm môn đệ của mình 
Đức Giêsu có liều lĩnh không? 
Ngài có sợ uy tín nhóm bị giảm sút vì sự có mặt của Lêvi không? 
Đức Giêsu không định thành lập một nhóm gồm toàn những người hoàn hảo, 
nên ngài đã chọn sự có mặt của Lêvi. 
Như thế ranh giới giữa “môn đệ” và “tội nhân” đã bị xóa. 
Môn đệ chính là tội nhân được kêu gọi để chia sẻ tình bạn và sứ vụ.
Lêvi diễn tả niềm vui của người được gọi bằng một bữa tiệc, 
trong đó ông mời các bạn bè đồng nghiệp đến để chia tay. 
Đức Giêsu và các môn đệ cũng được mời tham dự. 
Ngài đã vui vẻ nhận lời, đã đến nhà và ăn với họ, dù đây là điều bị cấm. 
Để biện minh cho thái độ này, ngài coi tội nhân như người đau ốm. 
Người đau thì cần thầy thuốc, cần sự lại gần để săn sóc của lương y. 
Họ cần chữa lành và đón nhận, chứ không cần phán xét và lên án. 
Đức Giêsu chính là vị lương y đến để kêu gọi người tội lỗi (c. 17).
Nhưng có ai trong chúng ta lại không là tội nhân? 
Có ai trong chúng ta lại công chính thánh thiện 
đến độ không cần phải sám hối (Mc 1, 15)? 
Hôm nay Đức Giêsu vẫn đi ngang qua đời tôi, tưởng như tình cờ, 
vẫn thấy tôi và gọi tôi, vẫn mời tôi ra khỏi chỗ ngồi vững chãi của mình, 
và bỏ lại tất cả sau lưng. 
Xin được như Lêvi đứng lên ngay để theo Ngài.
Cầu nguyện:
Lạy Cha, 
thế giới hôm nay cũng như hôm qua 
vẫn có những người bơ vơ lạc hướng 
vì không tìm được một người để tin; 
vẫn có những người đã chết từ lâu 
mà vẫn tưởng mình đang sống; 
vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế, 
ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm; 
vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn, 
bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống; 
vẫn có những người bị sống bên lề xã hội, 
dù không phải là người phong…
Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ 
và biết chạnh lòng thương như Con Cha.
Nhưng trước hết, 
xin cho chúng con 
nhìn thấy chính bản thân chúng con.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét